PDA

View Full Version : Bạn hữu khóa 1985 viết cho Nguyễn Văn Tuấn



tocdai
03-03-2005, 02:49 AM
Viết Cho
Nguyễn Văn Tuấn
(01/01/1966  - 24/02/1990)

http://i3.photobucket.com/albums/y82/buithixuan/tuan-1990b.jpg


* Hình do bạn Lê Quang Hà gửi

tocdai
03-03-2005, 02:50 AM
Bạn bè thuở bé, tôi không còn nhớ nhiều, tôi chỉ nhớ những đứa phá phách nhất, và những đứa học giỏi nhất. Từ lớp 1 đến lớp 4, tôi luôn luôn dẫn đầu lớp một cách khá dễ dàng. Lên lớp 5, tôi chuyển từ trường Nguyễn Trãi qua trường Nguyễn Du, tôi gặp "kỳ phùng địch thủ". Tôi gặp Nguyễn Văn Tuấn.

Năm đó thầy Nguyễn Hữu Trang dạy lớp tôi. Thầy nổi tiếng là nghiêm khắc. Tôi nhớ Tuấn và tôi dành nhau vị thứ đầu lớp của mỗi tháng. Tuấn hơi giỏi Toán hơn tôi, và tôi hơi khá văn hơn Tuấn. Môn văn luôn luôn là bộ môn "gỡ điểm" của tôi. Sở dĩ tôi nói là tôi "hơi khá văn" hơn Tuấn, vì Tuấn cũng rất giỏi văn.

Tôi nhớ có một lần thầy Trang ra một bài luận tựa đề là "tường thuật lại một buổi lao động". Lúc phát bài, thầy đọc tên những bài văn ít điểm nhất ngược trở lên, tim tôi đập loạn, tôi nghĩ bài của tôi sẽ được điểm cao. Tôi được điểm cao thật, nhưng thua một người, thua Tuấn. Thầy phát tất cả bài, ngoại trừ bài của Tuấn. Thầy đọc to bài viết ấy cho cả lớp nghe. Tôi còn nhớ, thầy đọc đi đọc lại mấy lần câu Tuấn viết: "tay nâng nhác cuốc mỗi lúc một nặng nề". Bây giờ lớn rồi, thấy ý tưởng ấy không có gì đặc biệt, nhưng với một đứa học trò 10 tuổi, tôi không khỏi kinh ngạc khi Tuấn diễn tả được chi tiết ấy.

Cuối năm đó, tôi và Tuấn chia nhau phần thưởng toàn trường. Theo thói thường, lẽ ra tôi cảm thấy chút ganh tị không vui ... nhưng tôi lại không cảm thấy điều đó với Tuấn. Bởi lẽ Tuấn hiền hiền, ít nói, lúc nào cũng như ... buồn buồn ...

Lên lớp 6, tôi chọn học khối Anh văn. Tuấn học Pháp văn. Chúng tôi không chung một lớp nữa cho đến năm học lớp 9. Tôi được trường gửi dự thi chuyên Văn. Tuấn lại được cử đi thi chuyên Toán. Cả hai cùng đậu và được xếp vào cùng một lớp dành cho những học sinh chuyên Văn và Toán toàn thành phố, lúc đầu học tại trường Hoàng Diệu, sau chuyển về trường Nguyễn Du. Niên khóa đó là 1981-1982.

15, 16 tuổi, lứa tuổi của hồn nhiên cười nói. Trong lớp tôi đứa nào học cũng ngang ngửa xuất sắc. Chúng tôi chơi thân với nhau dễ dàng (cho đến bây giờ, hai mươi mấy năm sau còn thân thiết hơn nữa.) Chúng tôi kết bè nhóm học hành, đùa giỡn, văn nghệ múa men. Nhưng Tuấn thì khác. Ngoại trừ lớp học và sân banh, ít khi Tuấn đi đâu chơi với ai ... Tuấn hiền hiền, ít nói, lúc nào cũng như ... buồn buồn ... Bởi thế cho nên ấn tượng của Tuấn trong tôi, cho đến lúc ấy, khá lu mờ.

Cũng vì lớp tôi học giỏi nên có lắm kẻ thù ghét. Có một đám con trai trạc lứa tụ tập ở quanh quanh dốc Ba Chùa, trưa nào cũng chặn đường chúng tôi ăn hiếp, khi thì giật sách vở, khi thì ném đá. Đầu têu đám này là thằng Thanh Nhàn (tôi viết nguyên tên lên đây vì cho đến bây giờ tôi vẫn còn thấy ghét hắn. Sau này hắn làm cho thành Đoàn Dalat, không hiểu tại sao hắn len lỏi lên tới đó được) Hắn vừa vừa học dốt, vừa hỗn xượt, bị đuổi khỏi trường. Ngang qua mặt hắn, ít có ai dám nhìn thẳng hắn, vì nếu làm cho hắn không vừa ý là hắn đánh ngay. Thời đó, cả lớp tôi như một đám gai trước mắt hắn. Đặc biệt lớp tôi có Q. T., người nhỏ thó, trắng như cục bột, mang cặp kính cận dày cộp, bị đám thằng Nhàn chặn đánh hoài, đến độ Q. T. phải trốn chui trốn nhủi, bỏ luôn cả lớp năng khiếu, xuống học chung với các học sinh lớp 9 khác của trường Nguyễn Du. Mỗi lần chúng tôi, bất kể con trai hay con gái, ngang qua dốc Ba Chùa đều nơm nớp lo sợ, có đứa phải tìm đường khác để đi học.

Giờ chơi hôm đó, đang tán gẫu với đám bạn trong sân trường, tôi thấy học sinh kéo hết ra phía cổng, xôn xao "đánh lộn! đánh lộn!". Hướng theo ra, tôi thấy thằng Nhàn, mặt tía lên, miệng chửi thề liên tục (hắn luôn luôn như vậy), tay cầm ba bốn cục đá to. Phía bên kia, Tuấn ôm Q. T. trong tay, máu từ đầu Q. T. loang đỏ trên áo Tuấn. Đám học sinh chung quanh, có cả những đứa bạn trai trong lớp tôi, dạt ra xa. Tuấn gạt Q. T. ra sau lưng mình, đối mặt với thằng Nhàn. Tôi nhớ mắt Tuấn ngầu đỏ. Tuấn gằn giọng: "Mày ỷ lớn xác rồi ăn hiếp nó hả? có ngon đánh tao nè!". Tuấn xông tới. Thằng Nhàn xán một viên đá thẳng vào đầu Tuấn. Tuấn nhào thẳng đấm vào mặt hắn mấy cái, cả hai ôm nhau lăn trên đất. Đám học sinh dồn vào rồi lại dạt ra, la ó ầm ỹ. Bác cai trường thấy động chạy lại, nhào tới tách hai người ra. Thằng Nhàn đứng dậy, mặt mày đỏ như gấc, chửi đổng rồi bỏ đi sau khi thề thốt sẽ trả thù. Tuấn sửa áo, gương mặt cũng còn phừng phừng. Tôi nhìn thấy 1 vết cắt bên thái dương Tuấn, máu rỉ ra chảy xuống má. Tuấn nhìn đám học sinh đứng quanh, không ai nói với ai tiếng nào. Tuấn quẹt vết thương, lặng lẽ kéo Q. T. đi vào. Nhìn vệt máu trên đầu Q. T., trên trán trên áo Tuấn, chân tôi yếu nhũn.

Dạo sau đó, tôi thường thấy Tuấn đi với Q. T. một đoạn đường ra về mặc dù nhà Tuấn chỉ cách trường một con đường băng ngang. Từ ấy, đám thằng Nhàn thôi không theo hà hiếp tụi tôi nữa. Còn Tuấn, vẫn hiền hiền ... ít nói... lúc nào cũng như ... buồn buồn ...

Sau lần đó, tôi hiểu được thêm một phần con người thật của Tuấn: nghĩa hiệp, can đảm, thương bạn, và dám hy sinh.

Lên cấp 3, tôi ít có dịp tiếp xúc với Tuấn vì hai đứa không học chung lớp, nhưng tôi luôn nghĩ về Tuấn bằng rất nhiều mến phục. Bạn bè trong trường thường kháo nhau về tài nghệ đá bóng của Tuấn. Tuấn vẫn hiền hiền, ít nói ... lúc nào cũng như ... buồn buồn ...

Tốt nghiệp 12, mặc dù là một học sinh giỏi, hoàn cảnh lý lịch không cho phép Tuấn thi đại học. 18 tuổi, Tuấn xin một chân chuốc cán chổi ở HTX Bình Minh, nơi ba của tôi làm. Ba tôi thường kể về một Tuấn hiền hiền, chăm chỉ, ít nói, chơi bóng bàn rất hay ... và ba tôi có lần thắc mắc "tại sao thằng Tuấn, bạn con, lúc nào cũng như ... buồn buồn".

Những ngày nghỉ, Tuấn hay đi đá banh. Mấy đứa em trai của tôi cũng ghiền đá banh. Họ đá banh, rồi thỉnh thoảng cùng đi bơi ở hồ Xuân Hương, hồ Đa Thiện ... Em của tôi cũng có lần nói: "anh Tuấn bơi giỏi lắm" và nhận xét: "mà sao lúc nào cũng thấy anh Tuấn có vẻ... buồn buồn"

Tôi rời Việt Nam. Giữa khi đang đối diện với muôn ngàn thử thách quay cuồng, tôi nhận được thư của em tôi: "chị ơi, anh Tuấn mất rồi...", tôi bàng hoàng đọc tiếp, những dòng thư khóc rưng rưng, tôi phẫn uất nghẹo ngào, muốn trách cứ mà không biết trách cứ ai ... trách những người xa lạ mà Tuấn đã bỏ mình cho? hay là trách những người chung quanh quá thờ ơ, chủ quan? hay là trách chính mình không có mặt lúc đó, may ra ...

Tôi biết Tuấn nghĩa hiệp, can đảm, thương bạn, và dám hy sinh. Nhưng đâu thể ngờ .... Tôi, một mình nơi xứ lạ, không biết chia xẻ cùng ai ... cảm thấy lạc lõng hơn bao giờ hết.

Hai mươi năm qua, những lúc tôi gặt hái kết quả trong cuộc sống, những khi tôi nhận tin bạn bè chúng tôi thành công, đứa ra bác sĩ, đứa làm kỹ sư ... tôi luôn nghĩ đến Tuấn, thấy trăn trở xốn xang. Giá như ... tôi có thể làm một điều gì đó ... bất cứ một điều gì đó ... để bù đắp cho Tuấn ... Tôi hiểu Tuấn sống vì người khác, chết cũng vì người khác, không cần ai bù trả ... nhưng tôi vẫn cảm thấy thiếu sót ...

Xin các bạn hãy cùng tôi, chia xẻ về những kỷ niệm về Tuấn để mọi người, kể cả tôi, hiểu biết về Tuấn hơn. Hãy cho Tuấn và cả những người thân quyến hay bạn hữu của Tuấn biết chúng ta tự hào có một người bạn như Tuấn, trường Bùi Thị Xuân tự hào vì có một người học trò như Tuấn, và Đà Lạt tự hào có một người con như Tuấn.

Mỗi lần nghĩ đến Tuấn, tôi cảm thấy trân quý bạn bè hơn. Vì mai này ... đâu ai biết được ... đứa nào còn, đứa nào mất ... Chúng ta hãy xích lại gần nhau hơn, yêu thương tha thứ nhau nhiều hơn, sống cho nhau nhiều hơn, vì tôi nghĩ Tuấn cũng chỉ mong như vậy ...

Tuấn ơi, dù bạn đang ở đâu, xin mỉm cười mãn nguyện ...

thongxanh
03-03-2005, 12:01 PM
Ừ viết hay lắm không ngờ lớp tui có người bạn được nhắc đến như vậy. Còn hình không thấy được, bị lỗi cũ rồi, post lại đi Tocdai.

quangdalat
04-03-2005, 08:47 AM
Nhắc đến Tuấn thấy buồn quá!

Trước ngày Tuấn "đi" một đêm, tôi và Tuấn thực và nói chuyện suốt đêm, Tuấn kể về những công việc đang làm, dự định tương lai và mối tình đơn phương của Tuấn (là một bạn nữ cùng khóa tụi mình),....

Các bạn nếu có thời gian hãy ghé thăm Mẹ Tuấn, nay đã rất già nhưng vẫn phải buôn bán nuôi 02 anh chị của Tuấn bị bệnh.

Soncan
06-03-2005, 01:43 AM
Cách đây 3 ngày, tôi đi ngang qua hồ Xuân Hương đúng lúc người ta vớt lên một em cầu thủ bóng đá Đồng nai 20 tuổi chết vì bơi ra vớt trái banh. Lúc đó người rất đông nhưng không ai làm gì được để cứu em. Chợt nghĩ đến Tuấn, nếu còn những người như Tuấn, có lẽ em đó đã không phải chết ở tuổi 20. Yến Quân có viết sự hy sinh thân mình cho người khác của Tuấn thật cao cả. Riêng tôi nghĩ là thật vĩ đại, bởi vì nếu là tôi, vào lúc đó liệu có dám nhảy xuống cứu người hay không? Câu trả lời có lẽ là không.
Ngày trước chính Tuấn đã bao nhiêu lần cùng tôi bơi qua bơi về hồ Xuân Hương, vậy mà....Cuộc sống thật bất ngờ, âu cũng là số phận. Tuy nhiên nghĩ về Tuấn, hãy nghĩ rằng Tuấn đã sống và chết đúng như cá tính của mình, nghĩa hiệp..anh hùng . Và Tuấn dù ra đi, nhưng chúng ta biết rằng trong chúng ta mãi mãi vẫn còn Tuấn, một người bạn thật bình dị nhưng cũng thật vĩ đại.

tocdai
10-03-2005, 07:03 AM
http://i3.photobucket.com/albums/y82/buithixuan/tuan_1985.jpg

(Viết cho Tuấn, người đã bỏ mình cho những kẻ không quen)

Tôi với bạn tình cờ sinh cùng tuổi
Mái học đường cùng học toán học văn
Bạn giỏi toán, và làm văn hay lắm
Tôi giỏi văn, làm toán ráng để bằng ...

Tôi với bạn, tình cờ sinh cùng tuổi
Có lẽ cũng đã từng ước mơ nhiều
Đời chớn chở, nghiêng mình theo lịch sử
Mộng tàn theo áo bạc, mái lá xiêu

Tôi với bạn, bởi vì, sinh cùng tuổi
Theo lý thường, cùng dày dạn lớn khôn
Đáng lẽ ra ... bây giờ ... thư qua lại
Vào website tán gẫu, những vui buồn ...

Tôi bây giờ nhà cao, hàng giậu tía
Bạn chúng ta, đứa giàu, kẻ tiếng tăm ...
Còn bạn thì, một mình, với .. lá cỏ...
Lặng im nghe gió động, tiếng mưa thầm ...

Chiều hôm nay, giữa muôn ngàn sắc áo
Phố đông người, xe cộ chạy ngược xuôi
Có một kẻ .. tóc ngã màu lá úa
Nhớ một kẻ ... hai mươi bốn tuổi đời ...

(xin bạn đọc miễn bình luận)

Tran Huu Trung
14-03-2005, 07:34 AM
Tuổi học trò, bạn bè, thầy cô, lớp học, sân trường … là những gì gắn liền với một thời gian của những kỷ niệm êm đềm mà ai cũng muốn giữ mãi trong cuộc đời. Thật khó để mà kể hết những kỷ niệm đó nếu không cùng ngồi lại với bạn bè, mỗi đứa một chút, đứa thì nhớ vài cái tên, đứa thì nhắc đến một khoảnh khắc … để cùng ráp nối lại những mảnh nhỏ của bức tranh về một thời hoa mộng đó. Nhưng tiếc thay bức tranh không chỉ có những ánh màu rực rỡ, mà còn có những mảng màu buồn …

Tôi gặp Tuấn vào khi tham gia vào lớp học chuyên văn - toán lớp 9 tại trường Nguyễn Du khoá học 1981. Ngày đầu tiên vào lơp học ở trường Nguyễn Du là một ngày lộng gío khá lạnh của mùa đông Đà Lạt. Tôi nhớ Thầy Thành dạy toán vô làm quen với lớp cũng co ro trong cái áo len dày, trong khi giới thiệu rồi hỏi thăm học sinh trong lớp, hai tay thầy liên tục xoa mạnh vào nhau, đôi vai gầy hơi rút lại. Cả lớp cũng co ro vì lạnh, tôi còn nhớ vì lớp học hôm đó ở trên lầu 1 dãy lớp nằm trên mepù đồi cao nhìn xuống đường dốc Ba Chùa, nên chốc chốc những đợt gío lạnh từ khoảng không thung lũng nhỏ bên cạnh trường lùa vào những ô cửa sổ bể kiếng (hình như ô cửa sở bể kiếng xen lẫn ô cửa đóng plastic trong và thậm chí đóng bằng ván là hình ảnh khá phổ biến của các lớp học lúc đó dù năm nào học sinh cũng đóng tiền cơ sở vật chất nhà trường).
Rồi cũng đến giờ ra chơi, vì bạn bè trong lớp đều từ nhiều trường khác nhau tập trung lại nên đa số đều hơi rụt rè, ngỡ ngàng với lớp mới, sân trường mới; các bạn trong lớp tản ra sân, một số ngồi lại trong lớp. Trong lớp chuyên chỉ có những bạn đang học tại Nguyễn Du thì vẫn cảm thầy thoải mái vì các bạn đó vẫn học tại ngôi trường quen thuộc và nhập chơi chung với những bạn bè cũ trong lớp cũ còn học tại Nguyễn Du. Tôi cũng bước ra sân trường rộng đứng nhìn một nhóm con trai đang chơi trò banh bị – một nhóm đứng vòng tròn chuyền banh cho nhau có một người bắt banh đứng ở giữa. Trong nhóm tôi nhận ra Tuấn học chung trong lớp chuyên tóan và thoáng chốc có thể thầy Tuấn có vẻ nổi bật hơn vì khá xông xáo nhận banh và chỉ chuyền banh sau khi khéo léo lừa qua người bắt banh đứng ở giữa (trong nhóm bạn này sau này tôi biết được có một người tên là Trần Đăng Hưng đánh bóng bàn rất hay, về sau xuống Sàigòn sinh sống và tham gia thi đấu đạt các thứ hạng cao ở giải bóng bàn quốc gia). Dĩ nhiên Tuấn phải lừa banh giỏi mới có những động tác như vậy vì đa số sau khi nhận banh thì chỉ giữ vờn banh một chút hoặc nhanh chóng chuyền sang người khác nếu không sẽ bị người đứng giữa chặn banh và bị thay phiên làm người bắt banh. Thấy tôi đứng nhìn tần ngần và có vẻ hào hứng với trò chơi này, Tuấn chủ động rủ tôi vào chơi. Tôi vốn rất thích đá banh và thường xuyên quần thảo với trái banh cùng với lũ bạn ở Ấp Ánh Sáng ở mọi khoảng đất trống nên cũng rất dễ dàng nhập cuộc. Qua ánh mắt, có lẽ lúc đầu Tuấn cũng hơi ngạc nhiên khi thây một anh chàng ốm nhom, đeo cặp kiếng cận dày cui như tôi cũng có thể chơi đá banh và điều khiển trái banh không đến nỗi tệ (bởi vì rất thông thường trong trường hoc phổ thông là hình ảnh một anh chàng mọt sách đeo kiếng dày cui sẽ đá trái banh không muốn nổi hoặc có đẩy được trái banh đi tí tí thì cái chân cũng như cứng đơ như khúc củi vậy). Nhưng rồi những b ở ngỡ, ngỡ ngàng ban đầu của tôi và có lẻ của cả Tuấn đối với tôi cũng qua mau vì cả bọn đều tập trung vào trò đá banh và hào hứng với nhừng diễn tiến của trò chơi ….

Mối quan hệ bạn bè giữa Tuấn và tôi bắt đầu từ một kỷ niệm như vậy. Tôi không biết bọn con gái làm quen với nhau như thế nào nhưng với bọn con trai, với tôi, với Tuấn thì cùng một sở thích về thể thao mà nhất là đá banh thì việc làm quen với nhau thật nhanh chóng như thế đó. Rồi ngày qua ngày, thời gian trôi qua trong lớp học chuyên, cùng với việc học hành, cả lớp dần dà quen thuộc nhau. Rồi tôi, Tuấn và cả lũ con trai trong lớp nhanh chóng gắn bó nhau qua những trò chơi ồn ào, tinh quái của tuổi học trò. Trường Nguyễn Du, rồi trường Việt Anh là những nơi mà cả lớp để lại những kỷ niệm khó quên. Hồi học ở trường Việt Anh, vì bọn con trai phá phách hư hỏng bàn ghế, tranh ảnh của lớp học quá nên bị Thầy Thành phạt ngồi ngoài sân lớp dựa lưng vào tường lớp mà học - trừ bọn con gái thì vẫn được vào lớp học vì không tham gia vào trò phá hoại này (nhìn bọn con gái được ngồi trong lớp mà tức ghê đi). Thầy nói nhà trường đã cho mượn lớp để học mà không biết giữ gìn thì không được ngồi trong lớp nữa.

Một kỷ niệm khác cũng đáng nhớ với cả bọn con trai trong lớp chuyên mà dĩ nhiên trong đó có Tuấn và tôi là trận đánh nhau với một nhóm con trai trường Nguyễn Du. Lý do của sự xích mích thật ra hết sức là con nít và buồn cười nũa. Trong nhóm học toán có Đăng Thuyên (con của thầy Tu dạy văn) vóc người nhỏ con, dáng vẻ hiền lành bị một nhóm con trai trong trường Nguyễn Du chọc là “lùn Chec-nô-mo” (lấy theo tên một nhân vật phù thuỷ lùn Chec-nô-mo trong phim “Rus-lan và Lut-mi-la” của Liên Xô hồi đó). Việc chọc ghẹo thật ra chẳng có gì là lớn nhưng bọn con trai kia có vẻ chọc hơi dai. Tôi nhớ Tuấn do có biết những đứa con trai trong trường Nguyễn Du nên đã nói tụi nó ngưng việc chọc ghẹo n ày nhưng hình như vì trò chọc ghẹo này có vẻ vô hại nên vẫn cứ tiếp diễn. Thế rồi một buổi sáng đẹp trời trong giờ ra chơi, khi Đăng Thuyên bực tức cự nự lại những lời chọc gẹo thì bị đánh. Với tâm lý bảo vệ bạn trong lớp, bọn con trai lớp chuyên lao vào trận hỗn chiến với nhóm con trai bên kia. Hai bên rượt đuổi đánh nhau lộn xộn, tôi còn nhớ hình ảnh Vinh Dũng cũng hăng hái bên cạnh tôi trong lúc đánh nhau. Lúc đó chẳng biết tôi đấm đá quơ quào thế nào lại trúng mặt một anh chàng phe kia đến bầm tím. Rồi trận chiến cũng dừng lại, mà hậu quả sau đó là bọn con trai lớp chuyên bị Thầy Thành la cho một trận nên thân. Còn Má tôi phải chịu tiền thuốc đem tới nhà anh chàng bị tôi đánh bầm mặt kia và để xin lỗi ba má cậu ta. Thầy Thành sau khi biết nguyên nhân của việc chọc ghẹo và đánh nhau đã tức giận la bọn con trai lớp tôi :”Lùn thì có gì đáng xấu hổ”, Thầy nói :”Mấy cậu có biết Napoleon chỉ cao có bấy nhiêu thôi”, Thầy lấy bàn tay để trước mặt làm độ cao của Napoleon thấp hơn Thầy một đoạn và nói tiếp “Vậy mà chỉ cần ho một tiếng là cả châu Âu run sợ “. Bọn tôi biết Thầy Thành muốn nhấn mạnh đến chiều cao trí tuệ mới là đáng nói hơn chiều cao thể xác. Thưa Thầy, tụi con sau này tất nhiên đã hiểu rõ, nhưng biết làm sao được với bọn con trai còn háo thắng cạn nghĩ như tuổi tụi con lúc đó. Và thật tội nghiệp cho Đăng Thuyên sau này cũng qua đời khi tuổi chưa quá đôi mươi.

Ngoài đá banh thì tôi thường đi bơi và đánh bóng bàn với Tuấn. Đánh bóng bàn thì ít thôi vì tốn tiền bàn và phải chờ có bàn mới đánh được còn đi bơi ngoài hồ Xuân Hương thì thật đơn giản, chỉ cần trang phục tối thiều nhảy ùm xuống nuớc nên tôi và Tuấn thường đi bơi nhiều hơn. Đi bơi hồ Xuân Hương là một trò chơi thật hấp dẫn với nhiều đứa con trai ở thế hệ lúc đó. Ngoài những trò chơi truyền thống dân dã mà đối với tuổi của Tuấn và tôi coi như đã lớn rồi không còn hào hứng chơi nữa như là tạt lon, bắn bi, đánh tổng … thì thử hỏi lúc đó đâu nhiều trò khác để mà chơi, mà đi bơi lại không tốn kém gì hết. Hơn nữa có thể kết hợp đá banh trên Đồi Cù (than ôi, bây giờ Đồi Cù đã bị rào lại làm sân Golf thì hình ảnh những trận đá banh trên Đồi Cù vĩnh viễn đã biến mất, chỉ còn lại hình ảnh nhạt nhoà trong ký ức của các thế hệ những đứa con trai đã có dịp quần thảo trên Đồi Cù) rồi sau đó cả lũ mồ hôi nhễ nhại chạy vù xuông làn nước trong xanh, mát lạnh của hồ Xuân Hương sát bên cạnh để tha hồ bơi lội thoả thích. Chỉ có một điều trở ngại về mặt tâm lý khi đi bơi ở hồ Xuân Hương là năm nào cũng có người chết đuối nên chính thức mà nói thì bản thân tôi và có lẻ nhiều đứa con trai khác là phải trốn không xin phép người lớn ở nhà. Nhưng trở ngại đó không lớn lắm vì thời gian kinh tế khó khăn lúc đó đa số nguời lớn đều rất bận bịu với việc lo kiếm miếng ăn manh áo, không có nhiều thời giờ để mắt đến bọn con trai chúng tôi vẫn thường đi bơi ở hồ Xuân Hương. Tôi và Tuấn cùng đi bơi ở hồ Xuân Hương khá nhiều, thậm chí có một đêm đi chơi Trung Thu, lúc đi ngang cầu Đen là nơi bọn con trai thường ra bơi, Tuấn đã rủ tôi xuống bơi giữa đêm tối, lúc đó cũng đã có khá đông bọn con trai bơi ở đó.

Và rồi ba năm cấp III, Tuấn và tôi cùng học chung một lớp ở trường Bùi Thị Xuân. Lúc đầu năm lớp 10 thi tôi ngồi khác bàn với Tuấn (lúc đó ngồi chung với Phan Huy Khôi), nhưng sau đó tôi qua ngồi chung bàn với Khôi và Tuấn mặc dù ba đứa ngồi bàn chỉ dành cho hai người như vậy là khá chật. Và lý do phải chịu ngồi chật như vậy là cả ba đứa đều thích bàn luận về chuyện đá banh. Tuấn và cả Khôi nữa đều đá banh rất giỏi, còn tôi chỉ ở dạng cổ động viên nhiệt tình và biết nhiều về thông tin đá banh. Chỉ khi nào tới giờ học môn địa lý của Cô Dung thì tôi mới chạy qua bàn ngồi chung với Hoài Trí vì tôi bị Cô Dung để ý việc không hợp lý khi bàn thì ngồi ba người trong khi bàn kia chỉ có một người. Tình trạng ngồi chật chội kiểu đó chỉ kéo dài hết năm lớp 11 tiếp đó, và sau đó tôi ngồi riêng với Huy Khôi năm lớp 12. Trong mấy năm học chung thì tôi cũng nhận thấy Tuấn có vẻ buồn buồn. Tuấn cũng luôn hào hứng tham gia vào những câu chuyện của bọn con trai nhưng nhìn chung thì Tuấn thuộc dạng ít nói. Nhưng dù sao chuyện con trai ít nói thì cũng bình thường, vì thường thì những anh chàng nào hay đùa giỡn hay nói chuyện tếu lâm thì nổi bật hơn. Vẻ buồn buồn của Tuấn dần dà sau này tôi đoán có thể là do trong nhà Tuấn có hai anh chị bị bịnh thường xuyên nên tất nhiên khó mà có thể vui được. Cũng có thể Tuấn buồn do nhiều nguyên nhân khác nữa mà tôi không được biết. Và cũng do mức độ thân thiết với Tuấn chưa đến mức độ để hai đứa tâm sự nhiều về chuyện gia đình của nhau.
Tôi vẫn nhớ đến dáng đi khá đặt biệt của Tuần, lúc đi đầu Tuấn hơi cúi và lưng có vẻ hơi gù một chút nên có vẻ gì đó chậm rãi mặc dù thực tế thì lúc đứng thấy Tuấn vẫn bình t hường. Mà cũng đặc biệt là trong lúc đá banh thì cũng khá dễ nhận Tuấn qua ra dáng chạy, dáng lừa banh cũng hơi gù như vậy mặc dù Tuấn chạy rất nhanh. Tài đá banh của Tuấn tiếp tục được bạn bè thán phục qua những năm cấp III Bùi Thị Xuân, và không có gì ngạc nhiên khi Tuấn và cả Khôi nữa đều có chân trong đội tuyển đá banh của trường Bùi Thị Xuân thi đấu với các trường khác ở Dà Lạt. Lúc gần ra trường tôi có hỏi Tuấn dịnh theo nghề đá banh không vì đối với suy nghĩ của tôi với tài đá banh của Tuấn sẽ giúp Tuấn theo nghề đá banh và thậ ;m chí sẽ là một cầu thủ giỏi nổi tiếng nữa. Nhưng Tuấn giải thích rằng nghề đá banh thu nhập không cao và thời gian theo nghề cũng ngắn ngủi, chỉ khoảng 10 năm là cùng và sau đó là không có tay nghề gi khác để làm việc tiếp. Có thể Tuấn cũng đã tìm hiểu nghề đá banh và ở thời điểm lúc đó thì nghề đá banh cũng có thể có danh tiếng nhưng thu nhập thì đúng là không cao mà sau tuổi 30 thì có rất nhiều cầu thủ nổi tiếng đã thất nghiệp sau khi gĩa từ sân cỏ. Một trường hợp lúc đó tôi đọc báo biết được là thủ môn cũng khá nổi tiếng của đội Hải Quan trước đây là Hồ Thanh Chinh đã phải đi làm bốc xếp. Thật là đáng tiếc nhưng biết làm sao được vì cuộc sống là như thế đó.

Sau khi từ giã mái trường Bùi Thị Xuân thì tôi chỉ thỉnh thoảng gặp Tuấn ở những dịp Tết và hè khi tôi ở Saigon về. Tôi biết Tuấn sau này chơi với một nhóm bạn mà tinh thần quân tử được đề cao vì trong câu chuyện thì Tuấn và các bạn đó cũng hay nhắc đến tinh thần này. Và điều đó không làm tôi ngạc nhiên vì tôi cũng biết được ít nhiều về tính cách khảng khái và gan dạ của Tuấn sau mấy năm học chung.

Và cũng do sự ngẫu nhiên, run rủi của số phận là dù rất ít gặp Tuấn sau ngày hai đứa chia tay trường Bùi Thị Xuân nhưng tôi cũng có liên quan vào một vài tình tiết trong tình yêu của Tuấn vào thời gian đó. Thật ra điều đó cũng không có gì đặc biệt lắm. Tôi không biết Tuấn đã có những tình yêu khác trước đó hay không, nhưng vào thời gian đó tôi cũng biết được Tuấn đã có một tình yêu không thành. Âu thì đó cũng là điều khá bình thường vì cũng giống như rất nhiều, rất nhiều tình yêu lứa đôi khác trên thế gian này, mà đặc biệt là những tình yêu đầu đời, thì đ ;ường tình yêu có “trăm lần vui mà có tới vạn lần sầu” (chẳng biết tôi trích dẫn có đúng không nhưng chắc ý tưởng thì gần gần như vậy).

Tôi muốn quay trở lại với hồ Xuân Hương vì đây cũng gắn liền với nhiều kỷ niệm về Tuấn và cũng do nó gắn với một kết thúc hết sức đau lòng. Thủy Tạ, cầu Đen (đúng ra là cầu Ống Đen vì có cái ống nước đen hút nước dưới hồ lên), bãi đất cạnh nhà Hướng Đạo – đó là những cái tên rất quen thuộc với bọn con trai thường đi bơi hồ vì đó là những địa điểm hẹn nhau. Đối với bọn con trai thường hay đi bơi hồ thì có sự phân biệt cấp độ tuỳ theo thâm niên mà thường là khả năng bơi xa và động tác nhảy xuống nước. Việc bơi xa thì thường lấy việc bơi vượt hồ qua Thuỷ Tạ làm mốc, thường là bơi từ cầu Đen hay từ bãi đất nhà Hướng Đạo (đối diện Thủy Tạ). Còn nhảy chúi là cách bọn con trai thường hay gọi vì đơn giản lúc lúc nhảy phải chúi đầu xuống, khác với cách nhảy đơn giản hơn nữa là đứng thẳng rổi thả người xuống nước. Bọn con trai lúc đó thừơng hay nhảy chúi ở cầu Đen hay Thủy Ta vì nước ở đó sâu hơn, lúc nhảy xuống nước không bị cắm đầu xuống đáy hồ. Khi tôi quen Tuấn thì Tuấn đã bơi giỏi rồi, còn tôi thì cũng đã đi bơi từ nhỏ hồi đầu cấp II nên cũng đã quen việc bơi vượt hồ. Vì vậy Tuấn và tôi đều bơi vượt hồ thường xuyên mỗi khi đi bơi, bơi qua Thuỷ Tạ rồi về ngay hoặc lên Thuỷ Tạ để nhảy xuống nước. Việc phân biệt khả năng bơi vượt hồ hay không giữa bọn con trai cũng có lý do của nó. Vì có nhiều đứa con trai lúc đó bơi cũng rất xa nhưng lại ít hoặc không bơi vượt hồ. Lý do cũng đơn giản là bơi vượt hồ có nhiều rủi ro gặp tai nạn ví dụ như mệt, hay bị vọp bẻ (chuột rút) vì nước hồ Xuân Hương dĩ nhiên thường là lạnh hoặc có lúc rất lạnh. Vì vậy nhiều đứa con trai bơi khá và bơi được đường xa nhung chỉ bơi dài dọc theo bờ vì nếu có lỡ mệt hoặc chuột rút thì chỉ cần quay ngang ráng bơi vài sải tay là lên bờ được ngay. Nói chung là cách bơi này rất an toàn và nên áp dụng hơn là bơi vuợt hồ khá liều lĩnh với những nguy hiểm tiềm tàng. Thật ra mà nói thì bơi vượt hồ chằng có gì ghê gớm lắm. Vì một thằng con trai còm nhom như tôi lúc đó, mắt mũi lem nhem cận thị đến 7 độ, sức khỏe cũng bình thường thì vẫn có thể bơi qua bơi lại liên tục không nghỉ. Tại vì tôi mê bơi quá và đi bơi từ nhỏ nên quen rồi bơi riết được vậy thôi.

Tuy nhiên đều đáng nói và làm Tuấn nổi bật lên trong đám con trai lúc đó là sự gan dạ khi nhảy chúi. Thường sau khi bơi qua Thuỷ Tạ, cả nhóm tụ tập dưới chân Thuỷ Ta phía nhìn ra hồ, nơi có những bậc thang từ dưới nước đi lên. Có đứa bơi đến nơi rồi quay về, đa số ngồi nghỉ nói chuyện một chút rồi bơi về, nhưng thường thì bọn con trai leo lên trên Thủy Tạ để nhảy chúi xuống rôi mới bơi về lại bờ bên kia. Sau này thì nhân viên Thuỷ Tạ đã dùng dây kẽm gai chặn đường đi lên cầu thang để tránh việc thỉnh thoảng vài thằng con trai trần như nhộng ướt nhem leo lên sàn nơi khách uống cafe đang thưởng thức âm nhạc trong khu cảnh thơ mộng của Đồi Cù soi bóng xuống hồ Xuân Hương. Nhưng bọn con trai tụi tôi vẫn tìm cách luồn lách để leo lên. Nếu đứng trên sàn Thủy tạ nhảy xuống thì cũng khá rồi vì so với mặt nước thì sàn Thuỷ Tạ khá cao và đa số bọn con trai nhảy từ sàn xuống. Nhưng ngay mép sàn có những bậc nhảy cao hơn nữa, lên đến 3 bậc nữa. Tôi thì chỉ có thể nhảy từ bậc 1 xuống, vài đứa khác nhảy từ bậc 2, nhưng duy chỉ có một mình Tuấn theo tôi biết và đã thấy vào những năm tôi đi bơi lúc đó là dám nhảy từ bậc cao nhất.
Nhảy xuống nước thì không có gì khó nhưng phải có gan khi càng leo lên cao để nhảy và khéo léo nữa. Vì cảm giác choáng ngợp khi đứng trên cao sẽ làm cho hai đầu gối dễ bị run và nhũn xuống, và một cảm giác khác nữa là thấy đau tức ở phần bụng dưới. Đây là càm giác đau vì sợ độ cao chứ không phải đau vì đau bụng hay tức bụng. Bên cạnh đó, nếu có gan mà không khéo khi nhảy thì khi tiếp nước sẽ rất đau. Anh chàng nào càng nhảy khéo thì cả thân mình càng làm thành một đường thẳng và dáng nhảy sẽ rất đẹp, hai tay chỉ thẳng chúi đầu xuống nước rất gọn và quan trọng hơn là không bị đau. Vì nếu nhảy không khéo thì cả thân mình phía trước đập mạnh xuống mặt nước và rất đau – đau mặt, đau ngực, đau bụng … nói chung là cả phần cơ thể phía trước sẽ bị đau và đau nhiều hay ít tùy theo diện tích phần thân trước đập xuống nước nhiều hay ít. Tôi đã nhiều lần thấy có những thằng con trai sau khi nhảy đập mạnh xuống nước một cái ầm rồi trồi lên mặt nước miệng la oai oái vì đau và khi leo lên bờ thì cả người phía trước đỏ ửng lên như tôm luộc vì rát. Dĩ nhiên càng lên cao thì khi nhảy xuống sẽ càng bị đau hơn nếu nhảy không khéo mặc dù đã có gan để vượt qua nỗi sợ vì độ cao nên càng ít có đứa nào dám leo lên cao như Tuấn. Có những thằng con trai sau khi thử leo lên bậc 1, bậc 2 để dợm nhảy và sau một hồi lâu đứng hít thở thật sâu cộng với những lời động viên liên tục của lũ con trai phía dưới thì cu ối cùng cũng nhảy xuống nhưng với hai chân xuống trước là động tác rất dễ và hoàn toàn không bị đau chứ không phải chụm tay chúi đầu xuống vì không đủ cam đảm. Một vấn đề nhỏ nữa khi nhảy từ cao xuống nước thì tất nhiên sẽ chìm xuống rất sâu trước khi trồi lại lên mặt nước, và khi chìm sâu như vậy mà lấy hơi không đúng lúc có thể sẽ sặc nước một chút khi trồi lên vì hết hơi. Mà nếu anh chàng nào mà vội vã trồi lên sẽ dễ bị đau cột sống vì uốn người trở lên quá gấp hoặc đột ngột. Tôi cũng biết đã có anh chàng bị đau lưng sau khi đi bơi vì tình trạng như vậy...

Ôi … những kỷ niệm như thế đó về một thời bơi lội với Tuấn đã kết thúc bằng một cái tin hết sức phũ phàng khi tôi học ở Saigon. Lúc mới nghe tin tôi hết sức ngạc nhiên tại sao Tuấn lại bị tai nạn nhưng do biết rõ hồ Xuân Hương ở khu vực Thủy Tạ khá sâu như vậy nên tôi có thể hình dung tại sao Tuấn bị chìm vì kiệt sức sau khi đã cố gắng giúp đẩy hai người cũng đã đuối sức trước đó vào bờ. Với một người sẵn sàng bênh vực và giúp đỡ bạn bè như Tuấn thì có lẽ Tuấn đã chỉ tập trung vào suy nghĩ cố gắng làm sao giúp người khác mà quên rằng mình có thể kiệt sức. Nhưng mà tại sao đến hai người hả Tuấn, bởi vì Tuấn có thể cố gắng dìu đưa một người vào trước cũng được mà. Hẳn là Tuấn không còn kịp suy nghĩ nừa, chỉ biết làm sao cố gắng hết sức mình giúp bạn bè trong cơn hoạn nạn, nhưng lực đã bất tòng tâm rồi Tuấn ơi …

Năm đó em trai lớn tôi có viết thư báo cho tôi biết về cái chết của Tuấn và kể rằng em tôi cùng Má tôi có đi dự đám tang Tuấn và sau này kể lại hình ảnh hết sức đau khổ của Má Tuấn trong đám tang. Trong thư em trai tôi cũng an ủi tôi vì thấy tôi trước đây hay đi chơi với Tuấn …

Thời gian rồi cứ trôi nhanh như nó vẫn thế … Và thời gian với sức mạnh âm thầm bền bỉ có thể làm phai mờ, lãng quên đi nhiều điều. Nhưng cũng với thời gian, khi càng sống, con người ta càng thêm hiểu và trân trọng giá trị của cuộc sống để rồi từ đó đồng cảm hơn với những nỗi đau chia xa, với những giấc mơ, hoài bão không trọn vẹn … và nhớ mãi …

Tôi rất thích nhạc của Trịnh Công Sơn, thích lời ca trong những bài hát Trịnh. Có một bài hát mà tôi vẫn thường hay khe hẽ hát khi nghĩ về em trai út tôi, về Tuấn, về những người khác mà tuổi đời còn rất trẻ khi phải gĩa từ cõi đời này, trong hoà bình hay trong chiến tranh. Bài hát “Cho người nằm xuống” dĩ nhiên cũng không thể liên tưởng đúng hết ý nghĩa trọn vẹn cho mỗi một người trong những hoàn cảnh khác nhau. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn rất xúc động mỗi khi nghe bài hát này hay tự hát khẽ một minh. Tôi muốn ghi lời bài hát đó ra đây để bạn bè biết đâu cũng có thể tìm được một sự đồng cảm trong nỗi buồn khi có lúc nào đó đắm chìm trong lời tâm sự nhẹ nhàng của giọng hát Khánh Ly, rồi trong khoảnh khắc thả hồn mình cùng lời hát đến nơi một nơi xa xăm nào đó …


Anh nằm xuống sau một lần đã đến đây
Đã vui chơi trong cuộc đời này
Đã bay cao trong vòm trời đầy
Rồi nằm xuống, không bạn bè … không có ai …
Không có ai… từng ngày, không có ai … đời đời
Ru anh ngủ vùi, mùa mưa tới … trong nghĩa trang này… có loài chim thôi

Anh nằm xuống….Tiễn đưa nhau trong một ngày buồn
Đất ôm anh đưa về cội nguồn
Rồi từ đó, trong trời rộng … đã vắng anh …
Như cánh chim bỏ rừng, như trái tim bỏ tình
Nơi đây một lần, nhìn anh đến
Những xót xa đành … nói cùng …hư không …

Bạn bè còn đó, anh biết không anh …
Người tình còn đây, anh nhớ không anh …
Vườn cỏ còn xanh, mặt trời còn lên
Khi bóng anh … như cánh chim … chìm xuống
Vùng trời nào đó anh đã bay qua
Chỉ còn lại đây những sáng bao la
Người tình rồi quên, bạn bè rồi xa
Ôi tháng năm …những dấu chân người cũng bụi mờ

Anh nằm xuống như một lần vào viễn du
Đứa con xưa đã tìm về nhà
Đất hoang vu khép lại hẹn hò
Người thành phố trong một ngày đã nhắc tên
...
Xin cho một người vừa nằm xuống
thấy bóng thiên đường … cuối trời thênh thang…

THT / 3.2005

thongxanh
19-03-2005, 10:48 AM
Với những tình cảm các bạn đã dành cho Tuấn. Tôi xin gởi tặng các bạn tấm ảnh Tuấn đã chụp vào mùa xuân năm 1990 sau đó khoảng 01 tháng thì Tuấn mất. Tôi đã đến mộ Tuấn để nói rằng bạn bè vẫn nhớ và dành nhiều đến Tuấn đồng thời cho phép tôi gởi tấm hình được chụp gần nhất cho các bạn vì tấm hình này tôi chụp cho Tuấn và hắn bảo rằng "Tui đâu có đẹp như vậy" nhưng tôi nghĩ đó là hình ảnh Tuấn gần gũi nhất những năm sau cùng của Tuấn.

my_family
09-04-2005, 06:42 AM
Doc nhung bai viet ve anh Tuan thay xuc dong qua, nhung khi doc xong trong long van con la^'n ca^'n mai chuyen me cua anh Tuan da gia ma van phai tan tao de nuoi anh chi cua anh Tuan bi benh. Lam cach nao co the giup duoc nhi??? Em hoc sau anh Tuan den 4 nam tuy khong duoc biet anh Tuan nhung nghe nhung chuyen ma moi nguoi ke cung lam em kinh phuc qua. Moi nguoi co the giup gi duoc va cho em cung tham gia voi, em hien dang o nuoc ngoai nen khong the truc tiep den ma giup do duoc.

Tran Huu Trung
09-04-2005, 05:36 PM
Tình cảm và ý định của my_family dành cho Tuấn và Mẹ của Tuấn thật đáng trân trọng. Đã từ lâu các bạn trong lớp chuyên tóan lớp 9 và lớp 12 B2 đã ít nhiều giúp đỡ cho Mẹ của Tuấn. Mỗi một bạn bè Tuấn đều có một hòan cảnh sống và thời điểm thuận tiện khác nhau nên cách đơn giản và thực tế nhất mà bạn bè có thể giúp đỡ Mẹ Tuấn là mỗi người gởi tiền trực tiếp đến Mẹ Tuấn theo địa chỉ sau :

Võ Thị Hường, 42 Bùi Thị Xuân, Thành Phố Đà Lạt, Tỉnh Lâm Đồng, Việt Nam

my_family
11-04-2005, 11:35 PM
Rat cam on anh Trung da cho em biet thong tin ve dia chi nha anh Tuan. Em hy vong la khoa cua em cung se giup do gia dinh anh Tuan duoc chut it. Mong anh Tuan du dang o dau cung cam thay am ap vi anh xung dang duoc song trong su yeu men cua moi nguoi.

tocdai
14-04-2005, 08:00 AM
Cho Một Người Vừa Nằm Xuống
Tác giả: Trịnh Công Sơn
Trình bày: Khánh Ly

[stream:65d5e32930]http://www.vietnam-on-line.com/vnch/haphuonghoai/Khanh%20Ly/Hat%20Cho%20Nguoi%20Nam%20Xuong.mp3[/stream:65d5e32930]

http://www.vietnam-on-line.com/vnch/haphuonghoai/Khanh%20Ly/Hat%20Cho%20Nguoi%20Nam%20Xuong.mp3

Ho Thuy Ai
02-08-2005, 05:58 AM
Cac ban oi! cho hoi tham la me cua Tuan: bac Vo thi Huong van con dang o 42 Bui thi Xuan, Dalat phai khong?


Cam on.

tocdai
02-08-2005, 12:14 PM
Thúy Ái ơi, địa chỉ ấy bao nhiêu năm nay vẫn không đổi. Bạn bè mình mỗi đứa một tay chắc cũng đỡ đần cho gia đình Tuấn phần nào.

Ho Thuy Ai
02-08-2005, 01:11 PM
Bai viet cua Yen Quan hay lam, dung la hoc sinh chuyen Van.

Con nho gi ve ai nua khong? vi du nhu con ai de ma ghet "cho đến bây giờ tôi vẫn còn thấy ghét hắn" ..... hay la nguoc lai............

Viet tiep truyen ngan cho ba con doc di Yen Quan!

nguoi khong chuyen
:-)

duynhien
03-08-2005, 04:48 PM
Cám ơn Thúy Ái mở lại mục này.
Từ ngày đọc bài của Tocdai, tôi tự hứa rằng mình sẽ gửi cho mẹ Tuấn một tí quà... rồi từ ấy đến giờ có mấy lần lên Dalat nhưng chạy vội chạy vàng mà về, nên quên mất lời tự hứa.
Hôm qua, khi đọc lại câu hỏi của Ái, tôi sực nhớ mình có anh bạn vừa mới lên chơi Dalat ngày hôm đó. Tôi đã phone lên nhờ anh thăm mẹ Tuấn hộ tôi. Anh đến nhà nhưng không gặp bà, bèn đưa người con trai lên taxi ra chợ để gặp mẹ Tuấn đang bán đồ khô để tặng tí quà.
Bà không biết tôi là ai... Mà cần gì. Tôi dặn anh bạn tôi bảo rằng đó là quà của một người thầy của Tuấn, mà qua sự chia sẻ của bạn Tuấn thầy mới biết.
Bạn tôi bảo rằng món quà đó quả thật đã đem cho bà một sự cảm động bất ngờ... Mẹ Tuấn kể lại cho bạn tôi nghe về Tuấn và gia cảnh hiện tại. Anh cũng xúc động.
Nói với Thúy Ái như một lời cám ơn, nhưng đồng thời cũng nói rằng em cũng chưa cần vội giúp, ít ra trong tháng này, vì trong tháng này hẳn mẹ Tuấn chưa đến nỗi nào. E rằng có một giai đoạn sự chia sẻ dồn dập rồi kéo theo một thời gian dài vô vọng thì sẽ làm cho bà xót xa hơn!
Thầy Nhiên

tocdai
04-08-2005, 12:45 AM
Thưa thầy Duy Nhiên,

Thầy lo bao nhiêu là công việc mà vẫn quan tâm tỉ mỉ đến từng đứa học trò làm em thật cảm động. Em biết cũng có nhiều bạn bè (quen hoặc không quen) rải rác gửi quà về giúp cho gia đình Tuấn. Em mong là mẹ của Tuấn cảm thấy an ủi phần nào. Mỗi lần em nghe bài hát "Streets of Heaven" (không hiểu tại sao nó cứ tình cờ lọt đến tai em hoài), em lại nghĩ đến mẹ của Tuấn, không cầm được nước mắt. Bài hát có lời như vậy (tiếc là em không kiếm ra nhạc)

Streets Of Heaven
Tác giả: Sherrie Austin, Paul Duncan & Al Kasha.

Hello God, it's me again. 2:00 a.m., Room 304.
Visiting hours are over, time for our bedside tug of war.
This sleeping child between us may not make it through the night.
I'm fighting back the tears as she fights for her life.

Well, it must be kind of crowded,
On the streets of Heaven.
So tell me: what do you need her for?
Don't you know one day she'll be your little girl forever.
But right now I need her so much more.
She's much too young to be on her own:
Barely just turned seven.
So who will hold her hand when she crosses the streets of Heaven?

Tell me God, do you remember the wishes that she made,
As she blew out the candles on her last birthday cake?
She wants to ride a pony when she'd big enough.
She wants to marry her Daddy when she's all grown up.

Well, it must be kind of crowded,
On the streets of Heaven.
So tell me: what do you need her for?
Don't you know one day she'll be your little girl forever.
But right now I need her so much more.
She's much too young to be on her own:
Barely just turned seven.
So who will hold her hand when she crosses the streets of Heaven?

Lord, don't you know she's my angel
You got plenty of your own
And I know you hold a place for her
But she's already got a home
Well I don't know if you're listenin'
But praying is all that's left to do
So I ask you Lord have mercy, you lost a son once too

And it must be kind of crowded,
On the streets of Heaven.
So tell me: what do you need her for?
Don't you know one day she'll be your little girl forever.
But right now I need her so much more.
Lord, I know once you've made up your mind,
There's no use in beggin'.
So if you take her with you today, will you make sure she looks both ways,
And would you hold her hand when she crosses the streets of Heaven.

Ho Thuy Ai
04-08-2005, 05:49 AM
Cam on thay Nhien da chia xe voi chung em.

That ra em khong de mon qua di den voi bac "mot minh" mot cach lanh lung, xa la va khong loi tham hoi........

Hy vong mot trong nhung nguoi ban cua Tuan o Dalat se giup duoc em chia deu khoang cach thoi gian ma den tham bac de bac cam thay khong don dap ma cung khong vo vong..............

Doc cau chuyen va xem hinh anh cua Thay voi Me Theresa, dieu em hoc duoc tu cau chuyen la cach Me da cho Thay "thoi gian" de tham hoi, tro chuyen.... chu khong phai de chao hoi va roi di......... Neu Thay da va dang lam viec tong do, thi du xa hay gan, van co nguoi doc them mot loi nguyen cho Thay moi ngay.

cay but chi nho.

duynhien
04-08-2005, 10:29 AM
Thúy Ái em,

[align=justify:56c4ba5fb8]Đọc message của em và những lời trần tình của thoitre LQH, tôi thấy rằng trên thế giới ngày nay, một thế giới đang cổ võ cho 'lợi ích cá nhân', thì vẫn còn đầy dẫy những con người trao tặng cho nhau nhiều món quà vật chất và tinh thần, bằng kiểu này hay kiểu khác. Tôi bỗng muốn ghi lại đây một bài ngắn rút ra từ số 3, tạp chí Ngọn Nến, mà chúng tôi phát hành cách đây 3 năm (và bây giờ bị chúng tôi tự đóng cửa rồi)! Ghi lại bài này, tôi cũng nghĩ đến cử chỉ của dungduy đưa bàn tay cho titan nắm, khi bạn này ưu tư vì cha mẹ mình phải đơn độc ở quê nhà.

Cám ơn em vì những lời nguyện cầu. Tuy nhiên, diễn đàn này là của MTX nên những chuyện liên quan đến 'cầu nguyện' và 'tông đồ' không nên xuất hiện nơi đây, vì có thể gây sự không thoải mái cho các bạn em, những người có một tấm lòng giống em nhưng lại có một niềm tin khác em.[/align:56c4ba5fb8]

Đây là bài mà tôi muốn chia sẻ với các em:


CHO VÀ NHẬN

[align=justify:56c4ba5fb8]Hôm qua, tôi đọc cuốn Stories For The Teacher’s Heart. Tôi tâm đắc với một câu chuyện rất ngắn của Billie Davis mà tôi dịch lại sau đây:

Một giáo viên công lập đã soi rọi cho tôi hiểu rõ ý nghĩa của cho và nhận.
Rõ ràng là cô nhận ra một điều gì đó qua cách tôi cầm sách để đọc trong lớp và đưa tôi đến phòng nhãn khoa khám mắt. Cô không đưa tôi đến một bệnh viện, cô đưa đến với  một bác sĩ nhãn khoa mà cô quen biết, không phải đưa tôi đi như làm công tác từ thiện mà với tư cách là một người bạn của tôi. Thực ra, tôi quá ngỡ ngàng trước hành động của cô đến nỗi không ý thức được gì về tình trạng của tôi cho đến ngày cô trao cho tôi một cặp kiếng sau giờ học. Vì gia đình tôi nghèo, nên tôi rất bối rối : « Em không thể nhận đâu, em không có tiền trả ».

Cô kể tôi nghe một câu chuyện: «Khi cô còn bé, một người láng giềng đã mua cho cô một cặp kiếng đeo mắt. Bà ấy nói rằng một ngày nào đó cô sẽ phải trả lại tiền cho cặp kiếng ấy bằng cách mua một cặp cho một em gái khác. Đấy, em thấy không, cặp kiếng này đã trả tiền xong, trước khi em ra đời».

Rồi cô nói một lời ưu ái nhất mà chưa ai nói với tôi lần nào : « Một ngày nào đó, em sẽ mua một cặp kiếng cho một em gái khác ».

Cô xem tôi là một người sẽ biết cho. Cô trao cho tôi một trách nhiệm. Cô tin tưởng rằng tôi rằng có ngày tôi sẽ tặng người lại người khác một cái gì đó. Cô đón nhận tôi như một thành viên trong cùng thế giới mà cô đang sống.

Tôi đã bước ra khỏi lớp, tay nắm chặt cặp kiếng, không như là một món quà từ thiện, nhưng là một bức thư sai đi thi hành sứ mạng của mình…

Đọc câu chuyện này, tôi nhớ lại hình ảnh của một người bạn. Anh ấy đã ngoài 60 mà vẫn còn làm khối việc: dạy học, làm công tác nhân đạo, gieo rắc tình người bằng lời nói và ngòi bút, thăm viếng và lắng nghe những người gặp ưu phiền… Thế mà gương mặt anh lúc nào cũng hí hửng như con trẻ. Anh không để ý đến thu nhập từ các công việc của mình, nhận được tiền bên trái, anh đem cho bên phải… Anh không hề đòi hỏi thù lao khi nhận làm một việc gì cho ai, nhưng khi người ta trao anh bất cứ một món tiền dù ít dù nhiều, anh vui vẻ nhận ngay với câu nói hóm hỉnh của thánh Vincent de Paul : « Ne rien demander, ne rien refuser » (Không đòi hỏi gì cả, nhưng không từ chối gì cả). Có lần tôi hỏi anh nguyên do nào khiến anh có thể cho tặng qua bao nhiêu năm như thế, anh kể lại câu chuyện sau.

Tôi được các Nữ Tử Bác Ái và các linh mục Lazariste nuôi nấng giáo dục từ tấm bé cho đến khi đậu tú tài… Khi tốt nghiệp đại học, tôi nghĩ mình phải trả ơn cho các vị ấy, nhưng họ là tu sĩ và không cần gì nơi tôi cả. Tôi mang tâm tư của mình trao đổi với một linh mục Lazariste, một người từng được nuôi dạy trong viện mồ côi cùng thời với tôi. Cha bảo tôi một câu rất ngắn : Hãy trao lại cho người khác những gì anh có được từ những người đã yêu thương anh. Đó là cách duy nhất để trả ơn các cha mẹ nuôi của chúng ta.

Thì ra như thế! Và ngày nay, tôi biết rằng ở đâu đó trên quê hương này, trên trái đất này, vẫn còn những anh chị đang trao cho bạn hữu hoặc đàn em mình những của cải vật chất và tinh thần, không phải như một quà tặng, nhưng như một ‘phong thư trao nhiệm vụ’  tiếp nối mình gieo rắc hạnh phúc cho nhiều người thuộc nhiều thế hệ khác nhau.[/align:56c4ba5fb8]

tocdai
16-08-2005, 06:42 AM
Người có tấm hình này thì không có trong hình, người có trong tấm hình thì không biết là có tấm hình này...

Mến tặng bạn bè của Tuấn và những bạn yêu một thời bóng đá Bùi Thị. Bạn nào biết tấm hình chụp khoảng thời gian nào, dịp gì, ở đâu, và trong hình gồm những ai, xin giúp ghi chú giùm.


http://i3.photobucket.com/albums/y82/buithixuan/btx-doibanh-sm.jpg

Tran Huu Trung
17-08-2005, 08:51 AM
Thầy Ngọ (bên phải) và thầy Yên (bên trái) thì nhận ra được ngay.

Hàng đứng : thứ 3,4,5,7 từ phải sang là Phan Huy Khôi, Nguyễn Văn Tuấn, Trần Tuấn Kiệt, Bùi Thắng

Hàng ngồi : Thứ 2 từ trái qua là Quốc Việt, sau này là trụ cột của đội tuyển Lâm Đồng trong một thời gian dài

Chắc là Phan Huy Khôi còn nhớ hết tên thành viên đội banh va dịp nào phải không Khôi ?

tocdai
17-08-2005, 11:06 PM
Hũu Trung hay quá.

Người đứng gần thầy Yên hình như là Lương Anh Dũng. Còn người ngồi đầu bên phải hình như là Minh Hoàng (khóa 1986). Những gương mặt còn lại đều rất quen nhưng vẫn chưa nhớ ra là ai.

Tu Minh
30-08-2005, 10:05 PM
Mười mấy năm rồi từ khi anh Tuấn mất, nhìn lại hình vẫn như em thấy anh Tuấn mỗi lần đi học, mỗi khi tới nhà thầy cô chơi.

Em vừa gặp mẹ anh Tuấn tết vừa rồi, bà tuy đã rất già nhưng nhờ trời cũng còn được minh mẫn, nghĩ cảnh người gìa còn phải tần tảo mua bán.

Anh của anh Tuấn nay có khá hơn... có thể ra coi hàng phụ bác nhưng vẫn còn chậm chạp lắm. Bác sống neo đơn nên quý người đến thăm lắm, gặp người quen hay giữ lại nói chuyện thật tội lắm

Cao Nguyen
31-08-2005, 06:55 PM
Mấy anh chị đã có lòng nhớ đến anh Tuấn, nếu có nghiã cữ xin hãy giúp ngay vì bác đã rất  lớn rồi, để lâu có muộn không? còn anh chị nào còn ở Đà Lạt nếu có dịp đi chợ lâu lâu ghé thăm sạp mua ủng hộ bác hay thăm nhà được ko? em ko nhớ rõ sạp bác bán lằm, chỉ có thể tự đến mà ko biết cách chỉ đường, xin lỗi các anh chị

Tình cảm của chúng tôi và những nghĩa cử cao đẹp đối với g/d Tuấn, chúng tôi đã và đang âm thầm làm, không cần lên tiếng nói cho ai biết..., tự mỗi người biết mình đã làm gì ...chúng tôi vẫn tiếp tuc trong điều kiện cho phép hiện tai...

Tran Huu Trung
31-08-2005, 10:22 PM
Cao Nguyen thông cảm cho em Tu Minh mới tham gia diễn đàn nên có thể cũng chưa biết nhiều về những thông tin liên quan.
Đúng như Cao Nguyen đã nói đó Tu Minh, thầy cô bạn bè và những ai quí mến anh Tuấn lâu nay đều ít nhiều tìm cách giúp đỡ, an ủi Mẹ anh Tuấn trong tuổi già nhưng vẫn phải ngày ngày với cuộc mưu sinh.

duynhien
31-08-2005, 11:59 PM
Thầy hiểu sự bực bội của Cao Nguyên khi thấy một 'con bé' nhỏ hơn mình một con giáp mà dạy mình cách xử sự.

Nhưng nếu Cao Nguyên nhìn ra được sự hăm hở chân thành của một người đàn em nói lên tiếng lòng của mình với đàn anh thì sẽ vui vẻ nắm tay các em của mình...

Bản thân thầy, thầy thấy Tu Minh dễ thương lắm lắm, dù có hơi quá nhanh nhẩu. (Nhưng nếu không nhanh nhẩu thì đâu phải là một thanh niên 25 tuổi nữa!)

Chúng ta, những thế hệ khác nhau, cần nhau nhiều lắm đấy các em ạ.

Vì thế, thầy rất đồng tình với Trung.

À, nhân sự việc này, thầy nhớ lại một câu nói hay hay:

"Khi mình làm cho một người khép cửa miệng thì đồng thời cũng làm cho họ khép cửa lòng."

Tu Minh
07-09-2005, 01:06 PM
Minh xin lỗi vì đã làm các anh chị thấy buồn lòng. Rất tiếc là long nhiệt tình của Minh hình như quá nóng vội làm tổn thương mọi ngừơi. Cũng có lẽ là do có lòng nhưng cách thể hiện, diễn đạt chưa đúng cách vậy. …bị la cũng không oan tí nào…

Minh có nhiều dịp được tiếp xúc với anh Tuấn, lúc nhỏ vẫn thường được các anh chị thương yêu và chăm sóc như một đứa em, đứa cháu… Minh cũng nhiều lần được nghe bà (mẹ anh Tuấn) tâm sự về tình cảm của các anh chị, của thầy cô cho anh và gia đình, về những lần đến thăm, về giúp đỡ tài chính… ko phải là không hiểu lòng các anh các chị, chỉ là Minh thấy buồn lắm mỗi khi chào bà ra về… thấy một cụ già lặng lẽ dọn hàng chợ chiều… Thấy cuộc sống sao đôi lúc quá bất công…

Con cảm ơn thầy Nhiên và anh Trung đã lên tiếng an ủi, con đúng là có thể sẽ im lặng, nhưng sẽ không chia tay với Website này vì không thể quên Bùi Thị Xuân community với trường cũ, với thầy cô, bạn bè, người thân, người quen, với Đà Lạt được rồi… Chắc cũng có thể sẽ bị la nhiều đây… gay go rồi.

thongxanh
21-09-2005, 12:01 AM
Chuyện xảy ra cũng lâu lắm rồi…

Mấy lần ghé thăm mộ Tuấn chúng tôi thấy tấm bia vẫn còn ghi sơ sài mấy dòng chữ trên nền xi măng đã phai dần theo thời gian. Ngôi mộ của bạn tôi đã ngã màu sương gió… Nén hương trên nấm mộ thỉnh thoảng vẫn có những que hương còn mới chứng tỏ vẫn có người đến viếng nơi đây.

Khoảng năm 1999, Sau nhiều lần bạn bạc và thống nhất với một số thành viên lớp 12B2 (1985 - BTX) chúng tôi quyết định sẽ tiến hành làm tấm bia đá để dán vào tấm bia mộ của Tuấn đồng thời cho quét vôi, sơn sửa lại toàn bộ ngôi mộ.

Do thời gian gấp nên chúng tôi chỉ liên lạc được một vài bạn lớp 12B2 đóng góp và tôi, Hữu Quang, Trí Dũng trực tiếp thực hiện. Chúng tôi liên lạc với gia đình của Tuấn để xin phép và trình bày công việc dự định, mẹ Tuấn rất vui trước ý định của chúng tôi và chỉ bảo tận tình. Công việc tiến hành trôi chảy, HQuang đi đặt tấm bia đá, tôi thì lo tấm hình khắc trên bia. Việc này tưởng đơn giản nhưng lúc đầu khá gay go là chọn hình nào khắc lên bia đây? Khi tới nhà Tuấn hỏi ý kiến thì nhà nói rằng cái hình đang thờ Tuấn là hình mà gia đình đã chọn khi Tuấn mất bây giờ không biết ở đâu. Dù không nói ra nhưng ai mà dám lấy hình bàn thờ xuống để đi làm. Khi nhìn kỹ hình Tuấn trên bàn thờ thì tôi phát hiện ra: Trời ạ! đó là tấm hình tôi chụp với Tuấn hôm tết tại nhà tôi mà tôi vẫn còn giữ phim và hình đó. Hỏi gia đình thì gia đình xác nhận là hình Tuấn chụp với một người bạn (nhưng không nhận ra tôi - tấm hình cũng đã được đăng trong MTX) gia đình đã đi chụp lại tấm hình đó và đem thờ. Không còn nghi ngờ tôi về tìm lại tấm hình và mọi việc trở nên vô cùng thuận lợi. Chúng tôi cũng đi xem ngày tốt để gắn tấm bia, ai nấy đều hồ hởi trong lòng.

Đó là những ngày cuối năm 1999, mọi người đang hối hả kết thúc công việc của một năm...

Khoảng năm giờ chiều tôi và Quang lên nghĩa địa Du sinh để kiểm tra lại lần cuối cho ngày mai đặt bia, mọi việc đã sẵn sàng, chúng tôi kêu một cô bé gần đó chuyên dọn dẹp quét vôi, lên mộ chỉ cho cô bé vị trí mộ, màu vôi quét viền và nền), ranh giới làm sạch cỏ và nhiều thứ nữa...Sau khi giá cả đã thoả thuận cô bé hứa đảm bảo mai quét vôi sớm và dọn dẹp đến 7g sáng xong để 8g là đặt bia. Chúng tôi cùng đi về, trời lúc này đã sẩm tối và se lạnh.

Khoảng 8 giờ sáng ngày hôm sau tôi, Quang, và Trí Dũng đem theo trái cây lên mộ để cúng thì mọi việc đâu đã vào đấy: Tấm bia đá mới tinh đã được lấp vào nhìn tấm hình Tuấn cười làm tôi cảm thấy chạnh lòng...Ngôi mộ đã được quét vội lại theo đúng ý ban đầu của chúng tôi, nhìn thấy khang trang và đẹp. Cỏ cũng được dọn dẹp và làm sạch như ý định của chúng tôi. Chúng tôi hết sức vừa lòng với công việc của những người đã nhận làm cho chúng tôi.

Chúng tôi trò chuyện một hồi rồi ra về và đi trả tiền công cho người làm bia và quét dọn mộ. Khi trả tiền cho người làm bia xong chúng tôi sang nhà bên cạnh để trả tiền cho cô bé quét vôi thì thật bất ngờ cô bé bước ra cười và nói rằng:

- Em có quét vôi đâu mà lấy tiền.

- Ủa vậy ai đã quét vôi, làm cỏ và dọn dẹp ngôi mô?

- Em đâu có biết, khi sáng sớm em lên để làm thì thấy ai đã làm xong rồi, em nghĩ mấy anh kêu người khác làm rồi nên em về.

- Vậy em có biết ai làm không?

- Em làm lâu ở khu này rồi nhưng cũng không biết ai đã làm.

Tôi với Quang thật sự ngạc nhiên vì không biết ai đã làm việc đó trong khoảng thời gian ngắn từ chiều sẩm tối hôm trước đến sáng hôm sau? nhưng điều quan trong nhất là làm sao ai biết được dự định của chúng tôi là thay tấm bia và quét vôi, dọn dẹp lại ngay cả màu vôi quét theo ý của chúng tôi... trừ phi người đó là một trong số chúng tôi chơi trò ú tim. Bao nhiêu câu hỏi chúng tôi không thể giải thích nổi. Sau này chúng tôi về hỏi gia đình và một số người bạn nhưng mọi người đều bảo không hề biết ai đã làm.

Rồi thời gian trôi qua, cho đến bây giờ chúng tôi cũng chẳng biết gì hơn.Toàn bộ số tiền đóng góp chỉ làm tấm bia đá cho Tuấn số còn lại chúng tôi gởi cho mẹ Tuấn. Bà rất cảm động, giọt nước mắt chảy trên làn da nhăn nheo, chúng tôi cũng mủi lòng.

Hôm nay tôi chợt nghĩ qua diễn đàn MTX, tôi kể câu chuyện này biết đâu có được thông tin mà từ đó tới giờ vẫn là ẩn số. Nếu ai đó đã làm mà không muốn nói ra thì thôi nếu có đọc được những dòng chữ này thì cho chúng tôi cũng như gia đình Tuấn gởi lời cảm ơn chân tình! Như vậy không chỉ có chúng tôi - Những người bạn học cùng lớp mà còn nhiều người bạn nữa đã không quên một người bạn tốt đã ra đi giữa tuổi hai mươi lăm đầy sức sống...

PS: Câu chuyện được kể lại theo trí nhớ nên có thể có chi tiết chưa chính xác mong những người trong cuộc đính chính giùm. Cảm ơn các bạn đã tham gia HQ, TD, HN, CQ, THT, DY...

N. H. Hoang Lan
21-09-2005, 04:36 AM
HL rất cảm động khi đọc bài viết của anh thongxanh. Có những người bạn như các anh thật là quý.

Tran Huu Trung
23-10-2005, 10:31 AM
Người có tấm hình này thì không có trong hình, người có trong tấm hình thì không biết là có tấm hình này...

Mến tặng bạn bè của Tuấn và những bạn yêu một thời bóng đá Bùi Thị. Bạn nào biết tấm hình chụp khoảng thời gian nào, dịp gì, ở đâu, và trong hình gồm những ai, xin giúp ghi chú giùm.

Sáng nay coi lại tấm hình này Trung bỗng thấy thắc mắc một điều mà sao lần đầu coi hình không nhận ra : Tại sao trong hình lại không có Trần Đăng Quân, anh chàng đẹp trai đá banh rất hay của khóa 1985 - Bùi Thị Xuân tụi mình ngày xưa ?

Huuum, Trung phải hỏi Phan Huy Khôi mới được. Hay ai đó lên tiếng đi chứ ...

tocdai
21-06-2006, 06:09 PM
... Có lần Hữu Trung chia sẻ về một giấc mơ thấy mình đến nhà Tuấn, ngồi trong bóng tối, giúp anh của Tuấn sửa chữa một số máy móc hư ... Giấc mơ vô tình mà làm cho tôi băn khoăn ... Tôi biết bạn bè (và cả thầy cô) xa gần thường cũng ghé thăm và giúp đỡ gia đình Tuấn, nhưng có lẽ ít ai thật sự biết rõ họ sinh sống ra sao...

Khi quyết định về Vietnam, tôi biết tôi có rất ít thì giờ riêng, dù vậy tôi có ý định nhân cơ hội này cùng bạn bè làm một điều gì đó thiết thực cho gia đình của Tuấn. Sửa chữa nhà cửa chắc là cần thiết, nhưng việc này tế nhị quá, làm sao để xin phép mẹ và anh của Tuấn mà không làm thương tổn họ? Tôi loay hoay cả tháng, email qua lại với Mỹ Châu, bạn cùng khóa 85 và cũng là cháu bà con của Tuấn, nhưng cả hai như ngậm viên sỏi trong miệng, nhả thì tiếc mà nuốt thì không xong.

Ngày về gần kề, tôi chia sẻ ý định với Hữu Trung. Hữu Trung suy nghĩ và đã liều lĩnh kêu gọi một số bạn hữu của Tuấn cùng chung sức đóng góp chi phí để chuẩn bị sửa nhà cho mẹ Tuấn... Các bạn đã nhiệt tình và nhanh chóng ủng hộ làm cho tôi thêm lo lắng không biết sẽ làm được những gì ...

Ngày đầu tiên ở Dalat, tôi kiếm anh Hoành, anh cả của Tuấn, hiện đang chạy xe ôm dưới chợ dưới, nhờ anh chở ra thăm mộ Tuấn. Anh Hoành cũng là học trò của ba tôi nên chúng tôi dễ dàng bắt chuyện...

Mộ Tuấn ở tận Du Sinh, đơn sơ và heo hút. Anh Hoành và tôi vừa nhổ cỏ vừa nhắc lại những kỷ niệm về Tuấn. Anh Hoành nhắc chuyện các bạn cùng lớp đã góp tiền làm bia mộ cho Tuấn và mỗi năm thay nhau sơn quét ... Anh nói anh và gia đình rất cảm kích và biết ơn những người bạn của Tuấn. Khi tôi mở lời xin phép để được cùng các bạn sửa sang lại nhà cửa cho mẹ anh, anh khóc. Nhìn những giọt lệ trên gò má già trước tuổi của anh, tôi ước gì Tuấn còn sống ... Tôi mừng vì anh không phản đối dự tính của chúng tôi ...


http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan000.jpg
Anh Hoành chụp bên mộ Tuấn

http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan00.jpg
"Anh nằm xuống sau một lần đã đến đây, đã vui chơi trong cuộc đời này .."

http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan0.jpg

Hôm sau là ngày họp mặt thầy cô và bạn bè khóa 85, Hữu Trung đã gấp rút liên lạc một số bạn bè để cùng chung vai góp sức. Cùng ngày, Hữu Trung đã đi mua sắm một số máy móc gia dụng cần thiết như máy giặt, lò bếp gas, bình thủy, nồi cơm điện ... Quang Hà và Hữu Quang liên lạc tìm thợ sơn và thợ xây ...

Sáng 21/5, chúng tôi có mặt ở nhà Tuấn. Mỹ Châu, anh Đăng (người anh bị bịnh) và anh Hoành đã chờ ở đó. Nhà Tuấn vẫn ở dưới con hẻm, khuất sau dãy phố cao va nhộn nhịp. Chúng tôi không khỏi xúc động nhìn hai căn phòng nhỏ bề bộn và tối mù vì ám khói và thiếu ánh sáng...


http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan1.jpg
Nơi mẹ Tuấn nấu ăn là một góc lối đi, vài ba thanh củi và một cái lò thang bể một nửa.

http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan2.jpg
Căn phòng của anh Đăng ...

http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan3.jpg
Bàn thờ Tuấn trong phòng anh Đăng ...

http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan4.jpg
Một góc nhà ...

http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan5.jpg
Phòng của mẹ Tuấn và chị Thu

http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan6.jpg
Cái tủ kệ do chính tay Tuấn đã đóng ...

Thay vì xây một bức tường nhỏ chắn gió chắn mưa như anh Hoành ngỏ ý xin, chúng tôi quyết định xây luôn một căn bếp nhỏ có mái che và cửa ra vào. Thợ xây hấp tấp đo đạc. Các bạn Hữu Trung, Quang Hà, Hữu Quang, Quang Hoàng chia nhau đi mua gạch, mua cát, mua sơn ... Các bạn còn lại Tôn Thất Luận, Huy Khôi ... xắn áo dọn dẹp, khiêng xúc ...


http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan7.jpg
Tính toán đo đạc

http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan8.jpg
Khiêng dọn ...

http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan9.jpg

Xe đổ gạch cát ngay vệ đường, sợ bị phường khóm khiển trách nên chúng tôi vội vã vận chuyển vật liệu xuống con hẻm. Trời nắng gắt. Tôi cảm động nhìn mồ hôi các bạn vã ra ướt cả áo, có bạn còn bận nguyên cả sơ mi quần tây vì phải trở lại sở làm. Các bạn vừa làm vừa giỡn đùa với nhau khiến cho nhọc mệt cũng vơi đi. Chúng tôi tận dụng thời gian, có nhiều bạn đã bỏ cả ăn trưa...


http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan10.jpg
Khiêng gạch và cát ...

http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan11.jpg
Vừa làm vừa giỡn đùa cho quên mệt nhọc ...

Căn phòng tường ẩm ướt, phải đổi loại sơn. Bếp xây nửa chừng thiếu gạch, thiếu máng xối, cửa đặt hàn trong vòng 2 tiếng sai bản lề ... các bạn chạy ngược xuôi xoay xở ...


http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan12.jpg
Bắt đầu xây ...

http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan13.jpg
Bắt đầu sơn quét ...

http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan14.jpg
Lấm lem với ốc vít ...

http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan15.jpg
Tiến triển ...

http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan16.jpg
Lắp bóng đèn ...

http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan18.jpg
Chạy dây điện ...

Công việc phức tạp hơn tôi tưởng tượng, nhưng rồi cũng xong. Đến sẫm chiều thì căn bếp khá hoàn chỉnh, phòng ngủ của mẹ và chị Tuấn được sơn quét bằng 2 lớp vôi sáng hẳn lên, cái bệ để máy giặt cũng được xây xi-măng cao vuông vắn, bóng đèn được lắp đặt trong hai căn phòng... Dù vậy, lớp xi-măng chưa khô nên phải đợi hôm sau mới tô vôi được. Quang Hà và Hữu Quang hứa sẽ coi cho chu toàn công việc.


http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan20.jpg
Lại thiếu, lại tính ...

http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan19.jpg
Phòng của mẹ Tuấn sau khi quét vôi xong ...

http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan24.jpg
Chuẩn bị ráp máy giặt ...

Mẹ của Tuấn đi bán về. Bà cao tuổi, hàm răng chỉ còn lại mấy chiếc xiêu, đôi mắt hấp háy không còn rõ nữa. Bà ôm chầm lấy chúng tôi. Niềm sung sướng cảm động khiến bà không cầm được nước mắt. Đối với tôi, hạnh phúc của bà là một món quà lớn. Bà gọi chúng tôi là con và xưng là "má" ...Bà liên tục nhắc đến Hữu Quang, Quang Hà, và "con ông Lê Nguyên" (Hữu Trung) ... là những bạn thường xuyên thăm hỏi an ủi và giúp đỡ gia đình Tuấn.


http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan21a.jpg
Niềm vui ...

http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan22.jpg
Mẹ Tuấn ngậm ngùi kể về cái chết của con trai ...

Chuyện bên lề ... cảm động hơn nữa là cô Phùng Thị Hảo đến thăm tôi. Cô bị bịnh, không dự họp mặt khóa 85 ngày hôm trước được. Lẽ ra tôi phải đi thăm cô mới phải. Đằng này khi nghe tôi nói tôi không đến thăm cô được, cô nói liền: "em ở đâu, cô tới" ... và cô đã đi bộ tìm đến nhà Tuấn gặp đám học trò cũ lem nhem luốc nhuốc, rồi đi bộ về ...


http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan21.jpg
Cô Phùng Thị Hảo đang bị bịnh mà lặn lội đến thăm ...

http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan23.jpg
Huy Khôi lớn và Huy Khôi nhỏ (con của Hữu Trung) tại nhà Tuấn ...

... Chúng tôi cũng có thấy chị của Tuấn, thấy, nhưng không tiếp xúc được, vì chị là bóng đêm của một thế giới khác ...

Cám ơn những bạn xa gần đã tận tình hổ trợ tài chánh, thì giờ, và công sức. Tiện đây tôi cũng xin lỗi không (và không kịp) loan báo rộng rãi cho nhiều bạn bè khác dù biết các bạn cũng rất nhiệt thành, vì thật sự cho đến giờ phút chót chúng tôi vẫn không biết chắc chắn có thực hiện ý định được hay không... Hơn nữa việc giúp cho gia đình Tuấn, như các bạn cũng biết, không phải chấm dứt ở đây...

Chia tay bịn rịn với gia đình Tuấn lúc sập tối, trời đổ mưa, tôi thấm mệt nhưng trong lòng rất vui, cảm thấy hạnh phúc vì biết rằng chung quanh tôi có những người bạn rất tốt ... Ngần ấy thôi cũng đủ chắp cánh cho tôi rồi ...

thuytrinh
21-06-2006, 10:35 PM
:cry: :cry: :cry: Yến Quân ơi, sao lại thế này?! Những hình ảnh này quá riêng tư đối với nhóm bạn của mình đâu thể trưng bày nơi đây được. Những gì tụi mình giúp chỉ là một việc nhỏ thôi mà đâu có gì phải khoe đâu.

MHang
22-06-2006, 12:02 AM
Trinh ơi, Hằng coi những tấm hình này xong cảm động lắm vì những gì các bạn đã làm. Cám ơn tocdai đã chia sẻ những tấm hình này với bạn bè

tocdai
22-06-2006, 12:02 AM
:cry: :cry: :cry: Yến Quân ơi, sao lại thế này?! Những hình ảnh này quá riêng tư đối với nhóm bạn của mình đâu thể trưng bày nơi đây được. Những gì tụi mình giúp chỉ là một việc nhỏ thôi mà đâu có gì phải khoe đâu.
Chào Thùy Trinh,

"Khoe" không có trong ý nghĩ của Q. khi Q. post bài này vì Q. đâu có nêu tên mỗi người đóng góp cái gì mà hả ;) Thùy Trinh đừng lo, không ai nghĩ là mình khoe đâu vì sự việc mình làm nhỏ xíu xiu, cũng đơn giản và không có gì phải giấu giếm ...

Q. còn muốn được đọc về những câu chuyện cảm động hơn nữa kia, ví dụ như chuyện nhịn ăn để nuôi bạn mấy năm ròng, hay là vì bạn mà chịu bán thân ngoài đường, hay là người giáo viên BTX nuôi dưỡng cô bé học sinh lỡ dại bị gia đình ruồng bỏ kia kìa .... Mỗi lần nghe kể những câu chuyện như vậy, Q. cảm thấy được khích lệ ngọt ngào khi biết được giữa cuộc sống xuôi ngược này còn có những "tấm lòng" chung quanh ta ... Bài viết của Q. cũng chỉ mong đem đến cho các bạn chút hương vị ấm áp ấy mà thôi. Q hãnh diện về các bạn có gì là sai nè ;)

Nếu ai nghĩ những gì Q. viết là để "khoe" thì thật là đáng tiếc thay, you just missed the point!

babinbon
24-06-2006, 10:51 AM
Hồi xưa nhà ở gần, nên BBB có biết anh Tuấn. Anh em thỉnh thoảng có đá banh chơi chung. Nhưng chưa bao giờ mình ghé đến nhà.

Tình cảm với bạn bè của các anh chị làm BBB rất xúc động.

-- Xin Cảm ơn --

lankim
25-06-2006, 08:09 AM
Tóc và tất các bạn khoá 85 thương
Đã từ rất lâu tôi nhìn thấy cuộc sống đầy bon chen vật chất ,một tấm lòng vàng một nghĩa cử đẹp đều bị tôi phán xét thực hư.Tôi thực sự mất lòng tin voi cuộc sống rất nhiều.Vậy là gần đây và nhất là qua việc làm của các bạn cho gia đình Tuấn tôi cảm nhận cuộc sống đã sáng sủa hơn.Rõ ràng trong âm đã có dương ,những mầm dương lớn lên gieo rắc nối tiếp và cuộc sống con cái chúng ta tôi nghĩ đẹp biết bao.Việc làm của các bạn tuy bằng hạt cát giữa sa mạc nhưng nó lớn lao đến chừng nào sưởi ấm linh hồn Tuấn nơi suối vàng ,an ủi đỡ đần mẹ Tuấn lúc neo đơn mà mãi mãi Tuấn khg bao giờ làm được ,và ít nhất cũng giúp cho tôi nhìn thấy và tin tưởng cuộc sống còn biết bao điều tốt đẹp ,giúp chúng ta thấy hơi ấm bạn bè thật gần biết bao ,tôi đang khóc vì xúc động.thật xúc động..
thương chúc các bạn mãi là những người bạn đáng quí của nhau
Kim lan

Ngoc Quynh
25-06-2006, 10:38 AM
Các bạn thân mến,

Nếu bây giờ Tuấn còn sống chắc có lẽ cũng háo hức xem World Cup như mọi người phải không các bạn? Chúng ta hãy nói điều gì đó cho nó đỡ buồn nhé
Hôm nay trận tranh tài bóng đá đã bước vào vòng 2 khá sôi nổi:
Germany - Sweden : 2-0
Argentina - Mexico : 2-1
Các bạn nào mê soccer dĩ nhiên sẽ không bỏ những trận sau phải không? càng về những ngày sau là những ngày hồi hộp để xem nước nào đoạt được cúp Vàng. Mình tưởng tượng bây giờ Tuấn mà muốn xem chắc là chỉ nháy mắt một cái thôi là đến nước Đức liền ha.

Tran Huu Trung
25-06-2006, 12:08 PM
Chào các bạn,
Khi tôi tâm sự những giấc mơ của tôi về Tuấn với bạn bè thì trong thâm tâm tôi chưa hình dung ra được những việc mà nhóm bạn mình vừa làm xong. Trong một giấc mơ hồi năm ngoái, tôi mơ gặp Tuấn với khuôn mặt buồn nói với tôi rằng :"Má Tuấn bán hàng dưới chợ, các bạn đến mua giùm", tôi còn nhớ cảm giác buồn của mình trong giấc mơ khi nghe Tuấn nói vậy ... Rồi giấc mơ thứ hai cách đây vài tháng, tôi mơ thấy một nhóm bạn bè đến nhà Tuấn phụ giúp dọn dẹp, quét nhà, sau đó quay qua phụ giúp anh của Tuấn sửa chữa đồ điện gì đó nữa...

Giấc mơ cũng chỉ dừng lại ở giấc mơ. Cám ơn bạn tocdai Yến Quân đã có ý kiến đề nghị nên có hành động thực tế để giúp đỡ gia đình má Tuấn. Và mọi việc đã xảy ra như Yến Quân đã kể trên đây. Công sức này là của tất cả những bạn bè quí mến Tuấn, những bạn bè bao nhiêu lâu nay và sẽ còn âm thầm giúp gia đình Tuấn. Cám ơn các bạn ở nước ngoài đã rất nhanh chóng đóng góp và góp ý kiến chia sẻ, động viên như Thuỳ Trinh, Ngọc Quỳnh, Hạnh Nhân, Anh Đào, Vinh Dũng, Trung Hòa, Công Quyền. Vào ngày 21.5 thì có các bạn trên Dalat như Quang Hà, Hữu Quang, Huy Khôi, Tôn Thất Luận, Đức Thanh cùng xắn tay áo ...

Các bạn biết không, trong những bạn bè cùng chia sẻ lần này có hai bạn không phải là học sinh Bùi Thị Xuân mà chỉ là bạn học cũ hồi lớp 9 chuyên toán với Tuấn là Đức Thanh (học Thăng Long) và Anh Đào (học Nguyễn Du sau này học ở Saigon nhưng cũng rất quen thuộc với nhiều bạn bè Bùi Thị Xuân tụi mình)...

Vậy đó, có những tình bạn mà 25 năm sau vẫn còn ấm áp dù mỗi người một phương khác nhau...

Cuộc sống vẫn tiếp tuc, và ngày qua ngày tôi học được thêm rất nhiều. Tôi biết được sự thân ái của tình bạn, học được sức mạnh của tập thể, của sự chia sẻ... Tôi học được rằng nếu mình không làm được những gì lớn lao thì có thể bắt đầu từ những việc rất nhỏ quanh mình, với người thân bạn bè ... Một ý tưởng đóng góp, một cố gằng nhỏ, một suy nghĩ, rồi một hành động thiết thực ... đều rất đáng quý...

Gởi đến các bạn một hình ảnh khác của ngày 21.5.2006 ...


http://i3.photobucket.com/albums/y82/buithixuan/khienggachcat_103.jpg

tocdai
13-07-2006, 01:30 AM
... Có một câu chuyện nhỏ bên lề hôm tôi lên thăm mộ Tuấn ...

Hôm đó trời cứ chực đổ mưa. Con đường lên mộ Tuấn càng trở nên xa hun hút và lòng vòng như chạy vào rừng.

Anh Hoành, anh của Tuấn, chở tôi, nói rằng không mấy ai lên thăm mộ Tuấn một hai lần mà nhớ đường. Quả thật vậy, phần mộ của Tuấn nằm rất cheo leo và khá khuất. Trên mộ, cỏ mọc đầy. Không gian lặng ngắt. Tôi và anh Hoành đang loay hoay nhổ cỏ, bỗng có một thằng bé trạc khoảng 14, 15 xuất hiện sau lưng tôi. Nó không nói không rằng gì cả, ngồi thụp xuống và nhổ cỏ cùng chúng tôi. Tôi nghĩ là nó muốn phụ để kiếm một ít thù lao nên tôi chào nó. Nó lặng thinh. Tôi và anh Hoành tiếp tục nói những câu chuyện về Tuấn. Nó vẫn im lặng cần mẫn làm. Tôi để ý bộ đồ mặc trên người của nó lấm bùn và có những chỗ sờn rách.

Nhổ cỏ xong, tôi lén dúi vào tay nó một ít tiền. Thật ngạc nhiên, nó lắc đầu không lấy. Anh Hoành thấy thế, khuyên nó nhận, nhưng nó lặng lẽ bỏ đi, không nói một tiếng nào. Chiếc áo vàng với dáng dấp buồn buồn của nó khuất mất sau những hàng mộ nhấp nhô...

... Cho đến bây giờ, mỗi lẫn nhớ đến lần lên thăm mộ Tuấn, tôi vẫn thắc mắc thằng bé mặc áo vàng là ai, nó từ đâu đến, và tại sao nó làm như vậy ... đàng sau nó, hẳn có một câu chuyện dài ...


http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan25.jpg

tocdai
29-08-2006, 11:44 PM
NGƯỜI BẠN
Nhạc và lời: Trần Minh Phi
Trình Bày: Đan Trường
http://www.freewebtown.com/dnyq/NguoiBan-Dan%20Truong.wma

Những đêm buồn ra phố thật khuya
Bước trên hè phố vắng âm thầm, bạn bên tôi lặng lẽ
Những câu chuyện vu vơ lúc vui khi thật buồn
Những đêm dài thao thức chuyện xưa
Nhớ bao người thân đã xa rồi
Bạn chia tay từ đó lúc ta vừa hai mươi
Theo dòng đời xa mãi

Bạn tôi vẫn như bên tôi
Kỷ niệm xưa vẫn bát ngát câu chuyện phố khuya
Tuổi thơ ta đã vĩnh viễn
Cũng như bạn sẽ mãi mãi không còn gặp nữa
Yêu biết mấy tháng năm xưa có bạn
Tuổi trẻ của vô tư thắp trong tim rực sáng
Ta mãi mãi mãi mong luôn có bạn
Bạn hiền ngày xưa ơi sẽ bên ta tháng ngày

duynhien
30-08-2006, 12:31 AM
Lời bài hát hay quá, nhưng tiếc rằng melody lại được trình bày với dạng rhythm and blues thành thử thiếu đi sự ray rứt của một người bạn ra đi vào tuổi đầy hy vọng nhất. Khi đọc các danh sách học sinh các Khóa, lâu lâu thấy một cái tên kèm với chữ 'qua đời' tôi lại nghĩ đến nhiều em khác cũng nằm xuống như Tuấn 'không bạn bè, không có ai...'
Tôi nhớ lại vào năm 1965, tôi nhận được tin một người bạn thân của mình chết vào tuổi 24 thì đồng thời Trịnh Công Sơn cho ra đời một bài hát mà tôi có cảm giác viết đặc biệt để tặng bạn tôi... và tôi đã nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần. Bây giờ bài ấy nhàm rồi, nhưng tôi cũng post lại để nhớ bạn tôi ra đi khi rất trẻ, và cũng gởi đến K 85 để tưởng nhớ đến Tuấn, cũng như nhiều bạn khác của mọi khóa, đã ra đi như một cầu thủ bị đuổi khỏi sân ngay những giây phút đầu trận.

CHO MỘT NGƯỜI VỪA NẰM XUỐNG
Sáng tác: Trịnh Công Sơn
Trình bày: Khánh Ly
[stream:a0cca0f47c]http://leducnghi.nghenhac.info/nhacnheo/Khanh-Ly_Sua-Lai/08.%20Cho%20Mot%20Nguoi%20Vua%20Nam%20Xuong.mp3[/stream:a0cca0f47c]

Tran Huu Trung
30-08-2006, 09:27 AM
Chào thầy Nhiên và các bạn,

Cám ơn thầy Nhiên đã đăng lại bản nhạc “Cho một người vừa nằm xuống” của TCS mà tocdai đã đăng ở trang 1 từ năm ngoái nhưng lâu quá nên cái link không còn nghe được. Năm ngoái, khi viết bài đầu tiên nhớ đến Tuấn ở trang 1 thì lúc đó em chưa biết cách đăng nhạc nhưng vì có rất nhiều cảm xúc với ca từ của bản nhạc này nên đã viết hết lời của bản nhạc này ở cuối bài viết để cùng chia sẻ cảm xúc với bạn bè cũ của Tuấn.

Em nghĩ nếu có một bản nhạc nào đó khiến người nghe phải khóc, phải đau đớn vì gợi lên nhiều cảm xúc về người bạn, ngừơi thân đã ra đi khi còn trẻ hay rất trẻ thì đó chính là bản nhạc này. Quả thật nhạc sĩ TCS thật tài ba khi đã dùng ngôn từ để lay động lòng người, làm thổn thức bao trái tim. Ngay trong thời bình mà nghe bản nhạc này cũng đã gợi lên bao nhiêu xúc cảm thì trong thời gian còn chiến tranh như thầy đã chia sẻ, nghe nó trong hoàn cảnh một người bạn vừa chết thì cảm xúc còn ray rứt, đau đớn biết bao nhiêu. Cách đây 20 năm khi có dịp coi bộ phim “Việt Nam Thiên Sử Truyền Hình” của Mỹ, một hình ảnh trong phim em vô cùng xúc động là đoạn một bà mẹ người Huế khóc than đau đớn bên mộ đứa con là lính vừa chết trận thành cổ Quảng Trị ác liệt. Tiếng khóc và những lời kêu than bằng tiếng Huế của bà mẹ nhà quê nghèo khổ nghe thật đau đớn vô biên làm ngừơi nghe nhói đau thật nhiều và khiến người ta càng căm thù chiến tranh …

Nhân nói về Tuấn đã ra đi khi còn quá trẻ với hình ảnh như một cầu thủ sớm rời sân cỏ khi “trận đấu cuộc đời” chỉ mới bắt đầu, em lại nghĩ đến hình ảnh một cầu thủ có tài nhưng bị chấn thương phải ngậm ngùi sớm rời sân để lại sự nuối tiếc của đồng đội mình đang tiếp tục “cuộc chơi”...

Như đã từng say sưa bàn luận về đá banh với Tuấn hơn 20 năm trước, em muốn lang mang một chút về đá banh như để nhớ về Tuấn … Trong bóng đá thế giới cũng đã có những trường hợp nổi tiếng. Năm 1984, khi giải Euro84 bắt đầu, lúc đó đội Đan Mạch đang đá rất lên chân và tràn đầy hy vọng đoạt giải. Nhưng tiếc thay cầu thủ xuất sắc nhất của Đan Mạch lúc đó là Alain Simonsen ngay trận đầu tiên khai mạc mới đá dăm phút đã phải rời sân trên cáng vì bị gãy chân sau một pha vào bóng ác liệt của hậu vệ Pháp không thể tiếp tục trận đấu vừa bắt đầu, giải đấu vừa khai mạc. Alain Simonsen là một cầu thủ nổi tiếng của Đan Mạch lúc đó mà tài năng không thua kém Michel Platini, một tên tuổi quen thuộc với mọi người. Alain Simonsen đoạt quả bóng vàng châu Âu năm 1977, là cách chim đầu đàn của một thế hệ cầu thủ tài năng của Đan Mạch lúc đó như Larsen, Frank Arnensen, Soren Lerby, Morten Olsen, Michael Laudrup …

chuonchuon
30-08-2006, 03:50 PM
VIẾT CHO BẠN TÔI

Tôi không phải là bạn thân của bạn
Mình học cùng nhau chỉ một năm thôi
Vừa đủ cho tôi thân thuộc một nụ cười
Bạn mang theo mỗi một ngày lên lớp
Thỉnh thoảng thôi mắt bạn buồn bất chợt
Soi trong ấy tôi bắt gặp chính mình
Và bao bạn nữa cái thưở cùng sinh
Được đến trường đã là điều hy hữu
Cha mẹ chúng ta nghèo vì không có chữ
Chẳng thể để lại cho con lắm bạc tiền
Chỉ mong con thuần thục bút nghiên
Bạn và tôi chúng mình đều hiểu rõ
Nhớ ngày ấy tôi vừa qua thống khổ
Mới gượng đứng lên tập lại làm người
Bạn biết rõ nhưng không hề xa lánh tôi
Nụ cười hiền hoà hơn trăm lời an ủi
Có một lần trên đường về lủi thủi
Bạn sát sau lưng vỗ nhẹ vai cười
Không cười lại nhưng lòng tôi rất vui
Tôi đọc được niềm tin trong mắt bạn
Trước gian truân không nửa lời than vãn
Tôi phải học bạn nhiều , nhiều lắm bạn ơi !
Dẫu bạn nhỏ hơn tôi một tuổi đời
Tôi muốn nắm tay bạn nhưng rồi lại...
Hai mươi mấy năm trôi qua...
Bạn của bạn , trong đó có tôi , vẫn còn tồn tại
Chúng tôi gặp nhau tôi mới biết...
Tôi chưa một lần thắp cho bạn nén hương
Tại thời gian , không gian , chuyện ấy cũng bình thường
Nhưng mà tôi , tôi vẫn thấy mình có lỗi
Tôi chắc chắn nếu biết được bạn sẽ bảo tôi
Đó không phải là tội
Bạn nghe không , tôi kể bạn nghe này
Bọn chúng mình tản mác khắp đó đây
Vui cũng có mà buồn đau cũng có
Cái buồn đau bây giờ hơi khác ngày xưa
Không hẳn là thiếu cơm ăn áo mặc
Mà thiếu cái hồn trong tấm võng mẹ đưa
Thiếu những cái
Mà tôi biết bạn có nhiều nhiều lắm
Bạn đang ở đâu
Nơi ấy bây giờ lạnh hay ấm
Nếu đang lạnh tôi hy vọng những dòng này
Sẽ làm bạn ấm lại
Còn đang ấm xin hãy gửi cho tôi
Một chút ấm nồng
Từ tâm hồn của bạn
Mà ngày xưa tôi đã rất tin rằng
Đẹp !
Đẹp lắm bạn ơi !

tocdai
31-08-2006, 03:45 AM
Cám ơn Thầy Duy Nhiên post lại bài này, em nghe bản nhạc này nhiều lần, lần nào nghe cũng thấy ... mủi lòng. Có dịp, Thầy kể cho tụi em nghe về người bạn thân này của Thầy nhé, em chắc chắn là Thầy có nhiều chuyện để nói về người bạn này ... Thưa Thầy, ai cũng chết một lần cả, có nhà văn nào đã nói: "Sống, là đi dần đến cái chết". MTX này, một ngày nào đó, những cái nickname của Thầy hay của em ... sẽ vắng bóng, sẽ kết thúc bằng ... một bảng "cáo phó" đăng trên trang "Cổng Trường - Thông Báo" gì đó ... well, hi vọng lúc đó MTX vẫn còn ;) ... Chết cũng là chuyện thường thôi ... Nhưng không hiểu sao cái chết của Tuấn cứ làm ray rức hoài ...

tocdai <== nhìn Hữu Trung, không biết bộ nhớ trong cái đầu đó còn có những gì nữa ;) ...

Chuonchuon ơi, bài thơ của bạn thật cảm động ... thì ra bạn cũng có học chung với Tuấn hở?

Toc post thêm bản Cho Một Người Nằm Xuống chơi bằng một cây guitar. Tiếng đàn rải rời đượm buồn ... mời Thầy và các bạn nghe để nhớ về Tuấn và những người bạn đã xa ...

http://www.freewebtown.com/dnyq2/ChoMotNguoiNamXuong-soloGuitar.mp3
http://www.freewebtown.com/dnyq2/ChoMotNguoiNamXuong-soloGuitar.mp3

Ho Thuy Ai
17-01-2007, 12:14 PM
Bài viết thì mình không có, chỉ có tấm hình mới nhất của mẹ Tuấn thôi.
Bác vẫn khỏe và nhắc đến các bạn nhiều.
Cho bác gởi lời thăm đến tất cả các bạn.
thúy ái


http://i3.photobucket.com/albums/y82/buithixuan/metuan_271206__284.jpg

tocdai
18-01-2007, 07:20 AM
Cám ơn Thúy Ái đã tranh thủ đến thăm và thông tin cho bạn bè về mẹ của Tuấn, chắc bác cảm động lắm. Hôm Q. trở lại Dalat, Q. có ghé thăm bác ở dưới chợ đúng ... 5 phút, bác vui mừng khoe với mấy người bạn bán hàng ... Q. thấy niềm vui của bác thật đơn giản. Q. có đề nghị này nè, nếu bạn nào thấy thuận tiện thì mình có thể gửi thiệp cho bác nhân dịp Tết sắp đến ... đối với mình có thể là chỉ mất 3 phút và 1 vài con tem, nhưng đối với bác là một niềm an ủi rất lớn, dù bác chẳng biết mình là ai, chỉ cần biết mình là bạn của Tuấn là bác vui lắm. Bạn nào ở Dalat có dịp đi chợ ngang qua ghé thăm bác thì càng quý hơn nữa ... Q. ghi lại địa chỉ của bác đây để lỡ các bạn cần nha:

Bác Võ Thị Hường
42 Bùi Thị Xuân - Dalat

Ho Thuy Ai
23-01-2007, 11:17 AM
Hi Yến Quân,

Bác có nói là thấy các con đi đi về về thăm Bác làm Bác thấy ấm lòng, vui lắm và lần nào cũng có chụp hình với Bác nhưng hình như Bác..........không có tấm hình nào!

Nên thúy ái có hứa là sẽ gửi hình về cho Quang Liên xô mang xuống chợ cho Bác.
Bác có nhắc là ngày Quân rời Dalat, Bác đứng nhìn theo chiếc xe cho đến khuất :cry: ...............

tocdai
26-01-2007, 07:44 AM
Thúy Ái ơi, hay quá, Q. mới gửi thư & hình về cho bác tuần trước, chắc bác cũng sắp nhận được rồi ... nhưng mà mấy cái hình đó không rõ được như hình Thúy Ái chụp (cái hình Thúy Ái chụp chung với bác, thấy Thúy Ái nhí nhảnh giống búp bê á ;)).

tocdai
24-02-2007, 05:17 AM
Kỷ niệm 17 năm ngày mất của Tuấn...


http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/codon87.jpg
http://www.tinlanhhyvong.com/Truyen_Ngan_Audio_11_Muoi_PT97a.mp3

Tran Huu Trung
25-02-2007, 01:28 AM
Chào các bạn,

Ngày cuối năm 29 tết vừa qua, Trung có ghé nhà má Tuấn thăm và gởi tiền giúp má Tuấn do các bạn trong và ngoài nước đóng góp. Đến vào lúc cả nhà mới cúng ông bà cuối năm xong, Trung cũng được mời ăn buổi tối thân mật cùng cả gia đình có cả gia đình người anh lớn của Tuấn ghé tới.

Má Tuấn trông vẫn khoẻ dù có ốm hơn hồi tháng 5 hè năm ngoái khi ghé tới thăm bác.

Má và các anh chị Tuấn rất cảm động khi bạn bè Tuấn gần xa, kể cả thầy cô và các khoá khác vẫn luôn hỗ trợ động viên về tinh thần và vật chất cho gia đình. Má và anh Tuấn nói tuy Tuấn không còn nhưng có các bạn Tuấn đến thăm luôn thì coi như thay thế hình ảnh Tuấn. Trung biết đó là những lời cảm kích của gia đình má Tuấn đối với bạn bè Tuấn có tấm lòng và gia đình cũng qua đó tự an ủi nguôi ngoai phần nào nỗi buồn chứ làm sao thay thế được một người con, người em, là trụ cột trong gia đình đã khuất ...

Má Tuấn và các anh rất cảm kích nhắc lại hai lần ghé thăm gần đây của Thuý Ái và Thuỳ Trinh khoá 1985 rất chân tình và nhiều tình cảm dành cho gia đình má Tuấn.

Trung gởi kèm theo đây hình gia đình má Tuấn (từ trái qua : anh thứ hai, hai cháu, anh lớn, chị dâu, má Tuấn) trong buổi cơm tối cuối năm sắp tới giờ giao thừa. Có hình Tuấn trên bàn thờ phía sau ...


http://i3.photobucket.com/albums/y82/buithixuan/giadinhtuan_201.jpg

tocdai
15-06-2007, 11:54 AM
Thư của anh Hoành, anh của Tuấn, xem như thư của gia đình Tuấn nhắn gửi chung cho tất cả bạn bè ..


http://i3.photobucket.com/albums/y82/buithixuan/1.jpg
http://i3.photobucket.com/albums/y82/buithixuan/2-1.jpg
http://i3.photobucket.com/albums/y82/buithixuan/3.jpg

tocdai
14-09-2007, 11:36 PM
H. là em trai của bạn tôi. Tôi quen H. trong một dịp tình cờ ở Dalat, cả hai đều có đặc điểm chung là từng kinh nghiệm những ngày tháng lênh đênh trên biển cả. Thế rồi thỉnh thoảng chị em cũng viết email qua lại, nói chuyện trên trời dưới đất...

Hôm rồi, H. viết thư cho tôi: "Chị biết bơi không?" ... um... biết chút ít ... "dân Dalat biết bơi cũng không nhiều", ừ... Dalat có cái hồ Xuân Hương, nước lạnh cóng, rong rêu đầy, đứa nào "chì" lắm mới dám nhảy xuống đó ... "H. biết bơi nhưng không giỏi lắm, ngày xưa có vài lần H. bơi từ nhà Hướng Đạo sang Thủy Tạ"... thế là H. bơi giỏi rồi ... "À, chị biết anh Nguyễn Văn Tuấn không? cũng học cùng khóa với chị đó"... ừ, biết chứ.. "anh Tuấn mất vì cứu 2 người ở hồ Xuân Hương cách đây cũng lâu rồi, chị biết chớ hả?" .. ừ... "Dù H. không quen anh Tuấn nhưng H. nhớ anh Tuấn mãi, vì đã có một lần anh Tuấn cứu H. thoát chết"... hở ?... "chuyện này H. không kể cho ai ... không biết sao lại kể cho chị"... ừ, có nhiều chuyện mình không kể cho ai ..."Hồi đó H. mới tập bơi, thấy mấy anh bơi vượt hồ, ham lắm, nên liều thử sức.. " um... cái này không gọi là "liều" mà là "khờ khạo" đó em trai ... "Anh Tuấn và mấy anh nữa bơi trước, H. bơi theo ... Ai dè ngang nửa đường, H. bị đuối sức, nước giữa dòng chảy xiết, H. chìm xuống, sặc nước.. muốn kêu cứu mà kêu không được.... H. tưởng H. sắp chết ..." ... mèn ơi, H. làm chị rùng mình ..."may quá, anh Tuấn lật đật quay trở lại, không biết sao ảnh bơi trước mà lại thấy H. đang lóp ngóp cuống cuồng phía sau ... Thế là anh Tuấn kéo H. vào bờ ... Không có anh Tuấn thì giờ chắc H. cũng xanh cỏ rồi"...

... "À, mà chị biết anh Tuấn chứ hả?" ...ừ ... nhiều người biết Tuấn, mỗi người biết một chút, như H. và chị vậy .... Nhưng hình như không ai biết hết về Tuấn cả, cả mẹ của Tuấn chắc cũng không biết chuyện Tuấn đã cứu H. đâu... À, mà H. biết mẹ của Tuấn chứ hả?

tocdai
12-12-2007, 03:14 AM
Hôm rồi Q. và Đoan Trang có ghé xuống chợ thăm mẹ của Tuấn và anh Đăng. Bác trông có vẻ hồng hào khỏe mạnh hơn lần trước Q. gặp bác. Còn anh Đăng thì lại mới bị té vì căn bịnh cũ. Mỗi lần nói chuyện với bác, bác đều nhắc đến các bạn của Tuấn và "người thầy giáo ở Saigon" ;), bác cũng kể và rất cảm động Hữu Trung đã ghé chơi và ở lại dùng cơm với gia đình bác chiều 30 Tết ...


http://i3.photobucket.com/albums/y82/buithixuan/meTuan.jpg

http://i3.photobucket.com/albums/y82/buithixuan/meTuan2.jpg

tocdai
03-11-2008, 10:32 PM
http://i3.photobucket.com/albums/y82/buithixuan/Ma-Tuan2008.jpg
Q. chụp với Má của Tuấn trước quầy hàng


http://i3.photobucket.com/albums/y82/buithixuan/Ma-Tuan-anh_Hoanh2008.jpg
Má Tuấn và anh Hoành



...Lên Dalat, Q. ghé xuống chợ thăm Má Tuấn, gặp anh Hoành cũng ở đó. Má Tuấn kể chuyện các bạn Tuấn thỉnh thoảng ghé thăm, hỏi han và giúp đỡ. Bác nhắc vị thầy giáo ở xa mà vẫn quan tâm giúp đỡ ... Bác nhắc Hữu Trung và bữa cơm chiều 30 Tết. Bác nhắc cô gái ở tận bên Úc có nước da trắng nõn (Thúy Ái). Bác nhắc Quang (không biết là Quang Hà hay Hữu Quang), "hai cô Nga" (Liên Như và Ngọc Nga) ... Bác cho Q. xem tấm hình chụp chung với Hoài Trí mà bác rất quí, tấm hình đã nổi meo mốc thời gian.


Anh Hoành vẫn chạy xe ôm. Hai con của anh học rất giỏi . Anh cũng gửi lời mến thăm đến tất cả các bạn của Tuấn. Anh nói có vào đọc và in các bài viết ở trang web này, giữ như là một kỷ niệm về người em trai vắn số. Anh cũng muốn Q. báo cho các bạn Tuấn tin mừng là nhà của Má Tuấn mới được nhà nước "hóa giá" và anh đã giúp Má Tuấn đã vay tiền (trả góp) để mua lại (bây giờ Q. mới biết hồi giờ nhà của Má Tuấn, nhưng chủ quyền của nhà nước).


Anh Đăng thỉnh thoảng vẫn lên những cơn co giật và té. Chị Thu như vẫn trong giấc ngủ dài không tỉnh lại được (chị Thu từng là một học sinh xuất sắc của BTX, K81, 82 gì đó ) ...


Bạn nào ở Dalat, có dịp tiện lâu lâu ghé thăm và mua hàng ủng hộ bác Hường nhé, dãy đồ khô phía sau chợ Dalat... Bác rất vui và cảm thấy an ủi khi bạn bè xa gần còn nhớ và nhắc đến Tuấn ...

Cao Nguyen
24-02-2009, 02:04 PM
...... Cũng có lẽ là do có lòng nhưng cách thể hiện, diễn đạt chưa đúng cách vậy. …bị la cũng không oan tí nào…
.


TuMinh,

Dịp Tết vừa rồi CN về DL có ghé nhà anh Tuấn nhưng không gặp được mẹ anh Tuấn.

Chuyện hai năm trước CN đã quên rồi. TuMinh cũng đừng thèm nhớ làm gì nghe :)

Nhưng nếu gọi CN bằng bác thì có khi....lại mưa nắng thất thường đó :)

Cheers,
CN

Tran Huu Trung
24-02-2009, 03:44 PM
Hôm nay, ngày giỗ của Tuấn (24.2.1990)... một nén nhang cho người bạn vắn số ...

Và ngậm ngùi thương nhớ người Thầy đã cùng chia sẻ ...


… Tôi nhớ lại vào năm 1965, tôi nhận được tin một người bạn thân của mình chết vào tuổi 24 thì đồng thời Trịnh Công Sơn cho ra đời một bài hát mà tôi có cảm giác viết đặc biệt để tặng bạn tôi... và tôi đã nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần. Bây giờ bài ấy nhàm rồi, nhưng tôi cũng post lại để nhớ bạn tôi ra đi khi rất trẻ, và cũng gởi đến K 85 để tưởng nhớ đến Tuấn, cũng như nhiều bạn khác của mọi khóa, đã ra đi như một cầu thủ bị đuổi khỏi sân ngay những giây phút đầu trận.

CHO MỘT NGƯỜI VỪA NẰM XUỐNG
Sáng tác: Trịnh Công Sơn
Trình bày: Khánh Ly




Cám ơn Thầy Duy Nhiên post lại bài này, em nghe bản nhạc này nhiều lần, lần nào nghe cũng thấy ... mủi lòng ... Thưa Thầy, ai cũng chết một lần cả, có nhà văn nào đã nói: "Sống, là đi dần đến cái chết". MTX này, một ngày nào đó, những cái nickname … sẽ vắng bóng, sẽ kết thúc bằng ... một bảng "cáo phó" đăng trên trang "Cổng Trường - Thông Báo" gì đó ... well, hi vọng lúc đó MTX vẫn còn ...

tocdai
24-02-2009, 10:22 PM
http://i316.photobucket.com/albums/mm332/intruderlady/animated_candle.gif
... you are missed ...

tocdai
23-02-2010, 07:16 PM
(Hai mươi lần ngày 24 Tháng 2)

"Chiều nay cà phê không? quán nhạc?"
.. Rất muốn có thể nhắn tin cho bạn một lần,
Và được thấy bạn lững thững ngoài sân,
Vẫn nụ cười hiền từ ngày cũ.

Rất muốn cùng bạn, áo phong phanh, chẳng mũ
Dong ruổi những dốc đồi của ấu thơ,
Chọc ghẹo bạn, bạn chẳng giận ai bao giờ...
.. Rất muốn làm bạn giận một lần xem thử ;)

Rất muốn nghe bạn kể những giấc mơ ấp ủ,
Những buồn vui, hình như bạn quen giấu trong lòng,
Lẽ sống, lẽ chết, với bạn, nhẹ như không,
Tôi cũng muốn "tranh cãi" với bạn về điều đó ...

Viết vội cho bạn đôi dòng, đường xa, nhà trọ,
Phố vẫn quen chân, nhưng vắng bạn lâu rồi,
Đám bạn cũ, chiều nay gặp gỡ, chắc là vui,
Trong lòng tôi, dành cho bạn một chiếc ghế ...

Tran Huu Trung
24-02-2010, 08:56 AM
Chào các bạn,

Về Đà Lạt ăn Tết, chiều tối mùng 1 Tết vừa rồi, Trung có ghé thăm nhà Má Tuấn. Vẫn là căn phòng nhỏ chật được tận dụng hết mọi không gian, chỉ còn khoảng trống để cái ghế cho khách ngồi. Mẹ Tuấn và anh Đăng mừng khoe cái tủ thờ mới mua trước Tết nhờ tiền giúp đỡ của bạn bè Tuấn. Anh Đăng nói đây là niềm mơ ước lâu nay của cả nhà, muốn có một tủ thờ Phật cho đàng hoàng. Nhưng trong lòng Trung bên cạnh niềm vui được chia sẻ lại ray rứt nỗi băn khoăn, cái phòng nhỏ quá, có thêm cái tủ thờ càng chật chột. Hơn nữa, có lẽ chưa sắp xếp được nên bàn thờ Tuấn nằm khuất hẳn phía sau tủ thờ Phật…

Má Tuấn trông vẫn khỏe như lần gặp 3 năm về trước, anh Đăng thì gầy ốm hơn, còn chị Thu thì như cách nói của tocdai là “vẫn trông cơn mê dài chưa tỉnh” … Trước đây chị Thu ngủ chung phòng với Má Tuấn nhưng buổi tối chị hay lục đục làm Má Tuấn ngủ không thẳng giấc nên anh Đăng chuyển qua ngủ chung phòng với anh Đăng. Khi có khách, như một phản xạ của người bịnh sợ người lạ, chị Thu lật đật quay mặt đi, kéo mũ che mặt. Trung còn nhớ hình ảnh chị Thu năm 1981, khi xuống chơi nhà Tuấn, một chị Thu trẻ trung xinh xắn chọc giỡn với Hữu Quang, vậy mà chỉ vài năm sau, căn bịnh ập đến…

Má Tuấn kể trước Tết các bạn Quang Hà, Hữu Quang có thay mặt lớp Pháp đến thăm và giúp ít tiền, trước đó cũng có những người bạn ở nước ngoài không cho biết tên gởi tiền giúp. Má Tuấn, anh Đăng có thêm rất nhiều niềm vui, sự an ủi từ những tình cảm xa gần đó. Hôm sau, Quang Hà cũng có kể chuyện lên mộ Tuấn thắp nhang, dọn cỏ.

Biết rằng Má Tuấn vẫn còn khỏe, nhưng không thể nghẹn ngào khi biết được một bà già 84 tuổi lại là lao động chính trong nhà để mưu sinh cho bản thân và nuôi hai người con đều có bịnh tật không tự lập được.

Hôm nay là ngày giỗ lần thứ 20 của Tuấn... 20 năm … con số thật lạnh lùng, khắc nghiệt …

http://i726.photobucket.com/albums/ww264/phuongtrang_2009/MTX/CopyofP1000997.jpg

http://i726.photobucket.com/albums/ww264/phuongtrang_2009/MTX/CopyofPhoto001.jpg

huongnhu
24-02-2010, 12:43 PM
..
http://i15.photobucket.com/albums/a352/buithi/tuan11.jpg
Vừa làm vừa giỡn đùa cho quên mệt nhọc ...[/center]

Tình bạn thắm thiết. Tình nhân ái cao đẹp của các anh chị làm HNhu cảm động quá. Đọc mà mắt cứ rưng rưng.

duongthuy
24-02-2010, 06:56 PM
Một phần ba đời người-20 năm trôi qua, sao mà nhanh quá!
Nhắc đến anh là bộ ba chúng em không thể quên được, và riêng em gắn liền với kỷ niệm thật vui của một thời. Bộ ba chúng em cũng gặp bộ ba của anh sau khi bơi ở Hồ Xuân Hương mà trong đó anh là người điềm đạm và dễ mến nhất, thật chẳng hổ danh là người giỏi võ! Anh là người giỏi võ và bơi giỏi nhất trong nhóm bạn anh. Riêng em dù sao đi nữa anh vẫn là hình ảnh đẹp nhất để nhận lấy những tình cảm ưu ái và trân trọng của bằng hữu trong nước và đặc biệt là nước ngoài dành cho gia đình anh! Mong rằng bên kia bờ đại dương anh vẩn thực hiện mãi mãi lời hứa của mình cho gia đình anh Tuấn! Cảm ơn anh nhiều và cầu mong mọi sự bình an đến với anh và gia đình trong mùa xuân ấm áp này.

Tran Huu Trung
04-03-2010, 06:31 PM
Chào duongthuy,

Chắc là ngày xưa duongthuy cũng thường xuyên gặp Tuấn ở hồ Xuân Hương nên mới nhớ nhiều kỷ niệm và những ấn tượng tốt đẹp về Tuấn như vậy. Tuấn bơi rất giỏi với thể lực bền bỉ. Hồi anh còn học chung thì Tuấn chưa tập võ, nhưng chắc là Tuấn có thêm kỹ năng này sau khi ra trường khi chơi cùng nhóm với Sơn, Ngụy Chuông . Bên cạnh đó, chắc duongthuy biết Tuấn rất có tài đá banh với những đường lừa banh lắt léo đẹp mắt, những đường chuyền chính xác, những cú sút rất uy lực cũng như những cú đội đầu “như lấy tay để banh vào khung thành” ;). Có thể nói anh coi Tuấn là cầu thủ có kỹ thuật điêu luyện nhất vào thời đó của sân banh Bùi Thị Xuân. Còn về sự xông xáo, càn lướt và khả năng ghi bàn của một tiền đạo thì người số một chắc chắn phải là anh Trần Đăng Hưng của khóa 1983, mà sau này là tiền đạo của đội tuyển Lâm Đồng. Tiếc là Tuấn không chọn con đường cầu thủ đá banh chuyên nghiệp, nếu không thì biết đâu Tuấn đã có một cuộc sống khác hẳn và cũng không đến nỗi sớm chia tay bạn bè mà “ngừng cuộc chơi”.

Anh cũng hay đi bơi hồ Xuân Hương với Tuấn, với nhiều nhóm bạn bè trong xóm, trong lớp học khác trước khi quen Tuấn, không biết anh có biết duongthuy không ;). Nếu coi hình duongthuy thì chắc là nhớ, để sẵn đây anh làm quen lại với một “chiến hữu” đã từng cùng vẫy vùng dưới làn nước trong xanh của hồ Xuân Hương ở cầu Ống Đen, ở bãi đất nhà Hướng Đạo, ở Thủy Tạ ;).

tocdai
12-03-2010, 02:16 AM
http://s3.photobucket.com/albums/y82/buithixuan/2-l.jpg

Mẹ Tuấn luôn khóc khi có bạn của Tuấn ghé thăm, những giọt nước mắt vừa mừng vừa tủi ... Bác nói mỗi lần thấy "con ông Lê Nguyên" (Hữu Trung) là bác nhớ Tuấn, cứ nghĩ nếu Tuấn còn sống thì cũng dáng dấp cũng tương tự vậy... Mẹ Tuấn và anh Hoành gửi lời cám ơn nhiều bạn đã ghé thăm, giúp đỡ, hỏi han trong thời gian qua, mẹ Tuấn không nhớ hết tên nhưng thật lòng muốn nhắn lời cám ơn từng người và rất cảm kích tấm lòng của các bạn dành cho Tuấn và gia đình ...

duongthuy
14-03-2010, 10:19 PM
Chào anh Trung!
Em biết anh Tuấn có nhiều tài và luôn khiêm nhường nên mớí chiếm nhiều tình cảm ưu ái cuả bạn bè như vâỵ. Bộ ba tụi em cũng rất thích bơi và cũng biết bơi nhưng chưa từng bơi 1 lần ở HXH! (anh thử đoán xem vì sao?). Cám ơn anh, những ngườì có cùng sở thích, nhưng taì năng kém như tuị em thì thường thích những người giỏi hơn.

Tran Huu Trung
19-02-2011, 10:29 PM
Một nén nhang nhân dịp đi công tác ở Dalat và cũng sắp đến ngày giỗ của "cầu thủ phải sớm rời sân bỏ cuộc chơi" (ngày 24.2.1990)

http://i115.photobucket.com/albums/n286/trangkhoi/MTX/2011/P1020651a.jpg

Thăm Má Tuấn và chuyển 100 USD của một bạn khóa 85 từ Thụy Sĩ gởi về giúp Má Tuấn. Trước Tết Âm Lịch cũng có một bạn khóa 89 từ Mỹ gởi về 600 USD giúp Má Tuấn. Những tấm lòng đáng quí của bạn bè gần xa đã phần nào an ủi và hữu ích cho một gia đình có bà già 84 tuổi là lao động chính và hai người con bệnh tật ... một anh thì hay đau đầu và lên cơn động kinh ...

http://i115.photobucket.com/albums/n286/trangkhoi/MTX/2011/P1020652b.jpg

... một chị đã không còn nhớ mình là ai trong 20 năm qua... luôn sợ sệt khi thấy người lạ, rón rén sống lầm lũi như cái bóng cho qua kiếp này ...

http://i115.photobucket.com/albums/n286/trangkhoi/MTX/2011/P1020653c.jpg

tocdai
24-02-2011, 08:17 AM
http://www.youtube.com/watch?v=6KA5M6McfB4

ThanhLan
31-05-2011, 12:47 PM
Tóc ơi, chị 'đi lạc' tình cờ đọc bài viết thật cảm động của em, rồi đọc tiếp các bài khác, xúc động thật nhiều. Chị nhìn hình nghĩ 'cậu bé trông thật dễ thương mà sao vắn số quá'. Nói là 'cậu bé' vì là bạn của Tóc chứ theo ngày sinh thì chỉ thua chị có hơn một tháng. Anh chàng mất sớm quá. Theo như địa chỉ thì là hàng xóm của chị đó (dù hơi xa xa chút), mà sao chị không nhớ ra Tuấn và ai cả.

Hoàn cảnh gia đình của bà cụ nghe thương quá, nếu được đỡ bà cụ một cái gì đó sẽ thấy hạnh phúc lắm, nhưng bà cụ không biết mình là ai thì có làm bà buồn không, có tiện không hả em?

tocdai
01-06-2011, 12:53 AM
Chị Thanh Lan ơi, "những gì mình quên thì có lúc sẽ nhớ lại, còn những gì mình không quên được thì sẽ biến cuộc đời này thành địa ngục" (Erich Remarque), cho nên quên được cũng là 1 cái phước á ;)

Mẹ của Tuấn tội nghiệp lắm, gặp bạn bè của Tuấn là gọi "con", xưng "mạ" y như với Tuấn vậy. Mỗi lần bọn em (người quen, kẻ lạ) ghé thăm, bà mừng và cảm động lắm. Nếu chị có nhã ý giúp đỡ, có thể liên lạc trực tiếp với Bác ở 42 Bùi Thị Xuân, Dalat (ngay trước mặt trường Nguyễn Du), hay qua Hữu Trung cũng được.

ThanhLan
01-06-2011, 08:12 AM
Tóc ơi, chị nhớ rằng tất cả những cô nàng nhà ở trước trường ND đều quen chị ngay cả các cô nhỏ hơn, nhưng mà các anh ở đó hình như đều rất nghịch, đến nỗi mỗi lần đi ngang chị thường phải đi bên kia đường. (nghịch nhất là một người tên Châu thì phải, chị biết từ ngày học Hùng Vương (Anh chàng mà đọc cái này chắc rủa dữ). Anh chàng đó nghịch nhưng hình như có cô em gái xinh và dễ mến lắm, ngang lứa với Tóc đó). Chắc có lẽ vì mấy anh khúc đó nghịch quá chị tránh xa nên không biết Tuấn luôn, nhưng nhìn Bà cụ và ông anh vẫn thấy quen quen.

Cám ơn Tóc, chị sẽ nói chuyện với Hữu Trung.

tocdai
01-06-2011, 10:47 PM
Chào chị Thanh Lan, Tuấn có cô cháu tên Mỹ Châu (em chị Mỹ Chi, hình như cùng khóa hay trên chị một khóa gì đó, tuy lớn nhưng vai cháu ;)). Mỹ Châu thì đúng học cùng khóa em. Em không nhớ anh nào tên Châu ở xóm đó, nhưng em cũng nhớ như chị, nghĩa là nhớ hầu hết con trai xóm Tăng Văn Danh và Dốc Chùa (trừ nhà họ Kha) ngỗ nghịch lắm ;) (nếu đụng chạm ai thì xin bớt giận nhé ;)). Toc nhớ hồi đó ai cũng biết tên mấy anh đó vì mấy ảnh cứ bị kêu lên cột cờ hoài ;)

ThanhLan
02-06-2011, 08:09 AM
Toc ơi, Mỹ Chi là bạn của chị từ Hùng Vương. Hồi nhỏ chị cũng thân với cô nàng. Hai chị em Chi Châu ở cái phòng đằng sau băng qua một khoảng sân nên mấy đứa con gái tụi chị tụ nhau ở đó vui lắm vì không có người lớn, mặc dù mấy đứa cũng ngồi chơi hay học bài thôi đâu có làm gì sai để sợ người lớn. Có lẽ chị đã thấy những người trong gia đình Tuấn những lúc đến học với Mỹ Chi nên thấy quen.

Toc nhắc nhà họ Kha chị cũng nhớ ra - Kha Tư Oanh cũng học chung với chị từ Hùng Vương, có cô em là Kha Thị Thục phải không? Uh mấy người đó thì hiền và ít nói .

tocdai
14-01-2012, 12:05 AM
Mỗi lần đến thăm mẹ Tuấn, lòng thấy chùng xuống. Bà mừng khi thấy toc, nhưng rồi ngậm ngùi vì nhớ con ... Mẹ Tuấn bị té gãy tay cách đây 2 tháng, bây giờ tuy không đau nhiều nữa nhưng chỗ gãy vẫn sưng gồ lên (có thể nhìn thấy trong hình), bác sĩ nói bác lớn tuổi rồi nên thôi để vậy chứ không mổ ... Mẹ Tuấn nhắc các bạn, nói rằng bà rất cảm động khi thỉnh thoảng nhận quà và sự giúp đỡ quan tâm từ các bạn khắp nơi nhưng không biết làm sao để cảm ơn.

Gặp anh Đăng, anh của Tuấn, bao nhiêu lần gặp đều thấy gương mặt anh tím bầm vì bị té sau những cơn động kinh...

http://i3.photobucket.com/albums/y82/buithixuan/Friends/DSC03984.jpg

Tran Huu Trung
14-01-2012, 10:50 AM
Tuần vừa rồi sau khi Yến Quân đến thăm Má Tuấn thì một em khóa 89 ở Mỹ đã nhờ Trung chuyển số tiền 600 USD đến giúp Má Tuấn. Hy vọng bác và gia đình tiếp tục đón một cái Tết với nhiều niềm vui từ những tấm lòng của bạn bè cũ.

Tội nghiệp ở lứa tuổi này mà bị gãy xương thì khó lành lặn lại lắm, mà để như vậy gặp lúc trời lạnh hay vận động nhiều một chút thì càng đau nhức.

Cầu mong bác vẫn luôn có được sức khỏe ổn định.

Tran Huu Trung
16-01-2012, 06:47 PM
Chào các bạn, Má Tuấn có gởi một lá thư cám ơn đến mọi người đã chia sẻ giúp đỡ trong những năm qua. Thư của bác mộc mạc, chân tình và cảm động.

http://i1196.photobucket.com/albums/aa419/xitrum11/K85/00000001Large.jpg

tocdai
19-01-2012, 11:50 AM
Cám ơn Hữu Trung. Đọc thư của bác, nhìn những hàng kẻ trên giấy vở học trò thân quen .. thấy thương ghê...

Đây là tấm hình Tuấn chụp với đội banh BTX Q. sang ra gửi cho bác Hường, tiếc là sang bên này, không viết chữ Việt được ;(. Hôm gặp, bác nhắc và nói ở nhà không có tấm ảnh nào của Tuấn, cả hình thờ cũng là do bạn bè mang tới ... Hi vọng bác vui ...


http://i3.photobucket.com/albums/y82/buithixuan/Friends/DSC03249.jpg