+ Trả lời Chủ đề
Kết quả 1 đến 10 của 10

Chủ đề: Dalat ơi!!! Sao người ta nỡ...

  1. #1
    duynhien's Avatar
    duynhien vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Thầy Giáo Nhớ Mãi Mái Trường Xưa duynhien is on a distinguished road
    Ngày tham gia
    May 2005
    Bài viết
    998
    Thanks
    0
    Thanked 38 Times in 37 Posts

    Mặc định Dalat ơi!!! Sao người ta nỡ...

    Hôm nay mở một emag thấy những lời này mà cứ ngỡ là chính mình viết, bèn ghi lại cho nhau:

    Hôm nay vết thương vỡ toang khi đọc bản tin trong báo Tuổi Trẻ thứ năm, 9.10.2008:

    “Khai thác 52.000ha rừng thông tự nhiên – Ngày 8 tháng 10, tỉnh Lâm Đồng đã chính thức đưa ra đề án có tên “Bảo vệ và phát triển lâm nghiệp đến năm 2020” tại một hội nghị của tỉnh ủy. Theo đề án, Lâm Đồng sẽ khai thác theo phương thức chặt trắng 52.000ha rừng thông tự nhiên, trong đó có 14.966ha thành thục ( 60 – 70 năm tuổi )”.

    Tôi không tin và không thể tin được người ta có thể trồng rừng thông trở lại, những gì trong quá khứ đã chứng minh cái nghi ngờ của tôi là đúng, số thông ít ỏi còn lại người ta cũng tận diệt, Đà Lạt không còn thông, Đà Lạt sẽ còn gì ? Người ta định làm gì nữa trên mảnh đất một thời kiều diễm này ?
    Khi tôi đang còn day dứt với những thông tin về việc triệt hạ rừng thông trên Đà Lạt thì một thông tin khác lại đến, báo Tuổi Trẻ số ra ngày thứ sáu 10.10.2008, viết về tình trạng một loài tảo độc đang tàn phá Hồ Xuân Hương, bài viết của Nguyễn Hàng Tỉnh:

    “Tảo lam đang “giết” Hồ Xuân Hương… Nhờ có Hồ Xuân Hương mà Đà Lạt là một trong hai đô thị độc đáo trong cả nước có hồ nước nằm giữa lòng phố ( cùng với Hà Nội ). Hồ Xuân Hương cũng là thắng cảnh xếp hạng quốc gia đầu tiên ở Lâm Đồng. Trên tất cả, Hồ Xuân Hương là cảm xúc xưa nay của du khách, là niềm tự hào của người Đà Lạt. Ở phố núi Đà Lạt, không giữ được Hồ Xuân Hương thì giữ cái gì đây ?”

    Mấy ngày nay, tin dữ từ những miền cao cực Bắc đất nước lại dội về, từng cơn lũ quét đi tài sản và bao nhiêu mạng người. Hỡi những ai có trách nhiệm mà còn là người, còn có lương tâm và còn biết xót thương đồng loại, có nghe chăng lời than của núi rừng, có nghe chăng lời than của những con người sống mà đã mất đi niềm tin, có nghe chăng lời than van của bao oan hồn? Rừng núi quặn đau giẫy chết !

    Lm. VĨNH SANG, DCCT, Sài-gòn 11.10.2008
    Thà thắp lên một ngọn đèn leo lét
    Còn hơn ngồi mà nguyền rủa bóng đêm.
    blog duynhien

  2. The Following User Says Thank You to duynhien For This Useful Post:

    leda (11-02-2010)

  3. #2
    Ngày tham gia
    Jul 2008
    Bài viết
    45
    Thanks
    1
    Thanked 7 Times in 7 Posts

    Mặc định

    Đúng là một cơn ác mộng theo dự trù:

    "Việc chặt sẽ được lập kế hoạch từng năm, chặt theo lô, bình quân mỗi năm khai thác 1.400ha, sản lượng gỗ thu dự kiến 250.000-300.000m3/ năm. Sau khi khai thác sạch cây rừng sẽ trồng lại toàn bộ bằng chính cây thông non. Đề án này cho biết số diện tích rừng thông dự tính chặt trắng là thuộc rừng sản xuất, chứ không phải rừng đặc dụng hay phòng hộ.

    Dự kiến đề án trên tuần tới sẽ đưa lên Bộ NN&PTNT thẩm định, sau đó trình Thủ tướng Chính phủ xem xét. " theo báo "Tuổi Trẻ thứ năm, 9.10.2008"

    Nghĩa là
    Sau năm 2020, 52.000 ha rừng sẽ được thay thế bằng thông non ( với niềm hy vọng là công trình trồng thông non phát triển đúng dự liệu... theo như những gì đã thấy từ trước tới giờ.... tôi rất là bi quan ... ) Vì chặt cây bán lấy tiền thì dể còn trồng lại đấy là chuyện khác.. Hơn nửa trồng cây tạo rừng phải chờ ít nhứt là trăm năm... Trong thời gian đó phần đất tốt rất mỏng sẽ bị mưa làm mất đi vì cây non không giữ đất được.... đó là bước đầu của sa mạc hóa ( désertification )

    Nguyện cầu ơn trên làm sao cho cấp trên bát bỏ dự án này, mặc dù là người ngoại đạo nhưng vì Dalat quá đep... tiếc gì một thời chuông phải không các bạn.

    Đây không phải là chuyện tưởng tượng: Brésile, Indonésie, Phi Châu,Trung Quốc là những thí dụ cụ thể......trong sự sa mạc hóa đất phì nhiêu......
    Last edited by dalat73; 28-10-2008 at 06:14 AM.
    Thân tôi như cánh chuồn chuồn, khi vui nó đậu, khi buồn thì nó bay............ bye bye bye

  4. The Following User Says Thank You to dalat73 For This Useful Post:

    leda (11-02-2010)

  5. #3
    Ngày tham gia
    Nov 2008
    Đang ở
    cựu HS BTX KHÓA 1997-2000
    Bài viết
    15
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Talking

    khiếp quá, rùi đây không bik du khách có còn mún đến Dalat nữa không, vì Dalat càng lúc càng nóng như Sài Gòn rùi khổ cho Dalat mộng mơ của tui
    ===============
    Winners never quit - Quitters never win

    CHUYÊN NHẬN DỊCH TÀI LIỆU - HỢP ĐỒNG KINH TẾ ANH<=>VIỆT
    Email: quocbao153@yahoo.com. Cell : 0909 533 258

    http://blog.360.yahoo.com/blog-FD25C...cMrt.gqHKsAOJ3
    http://blog.360.yahoo.com/blog-FD25C...Kwz86QsL1?p=41
    Ym: quocbao153
    ===============

  6. #4
    Ngày tham gia
    Feb 2003
    Đang ở
    Hồ Chí Minh
    Bài viết
    717
    Thanks
    0
    Thanked 5 Times in 5 Posts

    Mặc định

    Đồng chí này than thở ma sao cười lăn cười bò thế nhi???
    Nhận làm giấy phép kinh doanh dịch vụ karaoke và massage-giá cả phải chăng-ai có nhu cầu liên hệ theo email : vanducphuong@gmail.com - hoặc ĐT : 0903991522 gặp Phương

  7. #5
    Ngày tham gia
    Sep 2009
    Bài viết
    2
    Thanks
    0
    Thanked 3 Times in 1 Post

    Mặc định Lời xin lỗi muộn màng

    Kính Thầy Trần Duy Nhiên.
    Lúc sinh thời Thầy đã dũng cảm nói lên nói lên những sự thật.Em xin phép đăng lại bài viết đầy đủ của Thầy năm xưa.Chúng em chân thành cám ơn Thầy và luôn tin rằng tư tưỡng nhân sinh của Thầy vẫn sống mãi trong lòng các em học sinh BTX-Đà Lạt hôm nay.

    .................................................. ................................................

    LỜI XIN LỖI MUỘN MÀNG

    Em,

    Hôm nay tôi đi vào hồi ức của em về những ngày khó khăn ở Đàlạt cách đây gần 30 năm. Em viết: “…sau cái ngày lịch sử ấy, người ta cho ba của em đi học miễn phí ròng rã hơn 7 năm trời.. nhưng rồi không biết vì sao ông ‘bỏ học’ mà đến bây giờ mẹ em và anh em tụi em cũng không biết ông ở đâu” Thế là mẹ em, với hai bàn tay trắng, phải một mình nuôi nấng 4 đứa con đang lớn lên như thổi. Cũng vì vậy mà “suốt 3 năm ròng rã, gần như Chủ Nhật tuần nào em cũng được ‘dạo chơi’ ở núi Bà. Buổi sáng sớm, em và đám bạn trong xóm rủ nhau đi. Sau khi ‘dạo’ một vòng xem thử cây nào ‘đẹp’ thì cắt khúc chừng 2 thước, đóng đinh 2 đầu rồi kéo về nhà. Em hiểu làm như vậy là có lỗi với dân Dalat mình lắm nhưng ... mỗi chuyến đi ‘chơi’ là bằng hai ngày bôn ba của mẹ nên em cũng nhắm mắt làm liều… Bao nhiêu năm qua rồi, giờ đây khi đọc những dòng này, xin thầy hiểu cho và xem như đây là lời xin lỗi của em.”

    Đọc những lời nói thật như đùa của em mà nước mắt tôi cứ lưng tròng. Một thiếu niên mất cha mà đến giờ này vẫn chưa hiểu nguyên do. Một em mồ côi vì thương mẹ nên chặt một vài cây trên núi để sống qua ngày. Thế mà gần 30 năm sau em không nói lên một lời than trách, nhưng chỉ nói lên lời xin lỗi với người dân Dalat...

    Sáng hôm nay, tôi xót xa đọc một mẫu tin nhỏ trên tờ Tuổi Trẻ:

    “Ngày 8 tháng 10, tỉnh Lâm Đồng đã chính thức đưa ra đề án có tên “Bảo vệ và phát triển lâm nghiệp đến năm 2020” tại một hội nghị của tỉnh ủy. Theo đề án, Lâm Đồng sẽ khai thác theo phương thức chặt trắng 52.000 ha rừng thông tự nhiên, trong đó có 14.966 ha thành thục ( 60 – 70 năm tuổi )”.

    Em có nghe không? Chặt trắng 52.000 ha rừng! Một cách thản nhiên! Và với danh nghĩa là ‘bảo vệ và phát triển lâm nghiệp”!!! Khi nghe em xin lỗi vì một vài cây thông nhỏ mình đã chặt năm xưa, tôi bỗng thấy thế hệ của chúng tôi cần phải xin lỗi các em rất nhiều... Không phải chỉ là chặt trắng 52.000 ha trong số rừng ít ỏi còn lại của Dalat, mà đã chặt trắng bao nhiêu giá trị trong tâm hồn của các em trong suốt bao nhiêu năm ròng.

    Chúng tôi đã làm được gì cho thế hệ các em? Bạn bè chúng tôi, lứa tuổi cha chú của các em, ở hai miền Nam Bắc, đã ngã xuống mấy triệu người... có nơi nói là hai triệu, có nơi nói là ba... Con số sai biệt một triệu mạng người Việt Nam sao không ai tổng kết? Trên thương trường, khi tính toán hàng triệu đô la, chỉ cần sai biệt 100 là ai cũng thấy ngay, nhưng sao sai biệt một triệu mạng người anh em Việt Nam thì chúng tôi lại coi nhẹ đến thế?.. Chúng tôi, những người đang còn sống đây, chúng tôi đã làm được gì cho các em? Và cho những em thiếu niên dưới 20 tuổi ngày hôm nay? Chúng tôi mau quên quá, chúng tôi quên rằng chính nhân danh thế hệ tương lai, nghĩa là các em, mà người Việt phải bắn vào người Việt trong mấy chục năm trời, và hằng triệu người đã nằm xuống từ Bắc chí Nam... Chúng tôi chỉ nhớ tới vinh quang, chúng tôi chỉ nhớ tới hận thù, để rồi dựa trên đó mà trở thành ích kỷ, gian manh, trục lợi, hưởng thụ, ươn hèn và vô tâm.

    Tôi còn nhớ những năm đầu tiên cầm lại viên phấn ở mái trường Xã Hội Chủ Nghĩa, chúng tôi đã học tập rất kỹ để quán triệt rằng mình phải là kỹ sư tâm hồn hầu đào tạo ra ‘con người mới xã hội chủ nghĩa’. Chúng tôi thảo luận với nhau: chính bản thân chúng tôi không phải là con người xã hội chủ nghĩa thì làm sao đào tạo ra được con người mới xã hội chủ nghĩa? Thế nhưng các đảng viên, với những lý luận mà đến bây giờ tôi vẫn chưa hiểu được, đã cho thấy rằng dù không phải là người mới xã hội chủ nghĩa chúng tôi vẫn có khả năng đào tạo các em thành con người xã hội chủ nghĩa.

    Giờ này nhìn lại, tôi tự hỏi vì sao trong 12 năm trời, tôi lại có thể ngoan ngoãn đến thế? Có lẽ bấy giờ tôi là một giáo viên lưu dung, nên răm rắp nghe theo lời giáo huấn mà không cần ai thuyết phục! Vào thời điểm đó, tôi sợ hãi lắm, tôi hèn hạ lắm! Chỉ cần sai một câu so với sách giáo khoa, thì cũng có thể bị xem là ‘thiếu quán triệt’, thậm chí là ‘phản động’. Vì sợ hãi, nên tôi ca ngợi những điều mà người ta kể mình nghe, và nói lại cho các em như là xác tín của chính mình. Nhưng đằng sau những lời đầy nhiệt tình của tôi, là sự ươn hèn và dối trá.

    Tôi dạy cho các em: ‘mình vì mọi người’, mà mỗi tháng rình rập để nhận tiêu chuẩn 300g thịt nhiều nạc hơn người khác, cũng như đối xử bần tiện với đồng nghiệp để giành giựt ba thước vải thô hay một vỏ xe đạp; tôi dạy cho em ‘phải căm ghét kẻ thù’ mà trong lòng thì chỉ muốn dạy yêu thương; và vì những lời dối trá đó, nên dù em không căm thù ai, thì em chỉ tin tưởng ở căm thù hơn là tin tưởng vào tình yêu giữa người và người.

    Những lời tôi nói thuở ấy thì chắc chắn các em đã quên gần hết rồi, nhưng cái ươn hèn và đối trá thể hiện qua cách sống của tôi, giờ đây đã trở thành điều đương nhiên nơi các em. Thay vì đào tạo ‘con người mới xã hội chủ nghĩa’ như tôi rêu rao, giờ đây các em trở nên những con người thoải mái sống trong bầu không khí dối trá của một xã hội vô tâm, và uốn mình theo môi trường một cách ươn hèn để làm sao mình có lợi nhất…

    Tôi đã góp phần tạo ra một thế hệ hoàn toàn vô cảm, vì những từ như ‘tổ quốc, tự do, trách nhiệm, lương tâm, tình người, vì dân, vì nước’… chỉ còn là những sáo ngữ rỗng tuếch. Và đau lòng nhất, ấy là các em không thấy đó là điều mất mát lớn nhất của một con người. Các em cho rằng sự thật và lòng dũng cảm không bao giờ có thật trên đời. Tôi và nhiều đồng nghiệp của mình đã lừa dối các em.

    Thế hệ chúng tôi đọc những lời xin lỗi của em về một khúc cây rừng để đổi lấy chén cơm, chúng tôi biết lấy gì để xin lỗi thế hệ các em vì những tàn phá mà chúng tôi đã gây ra đối với vật chất và tinh thần của các em trong 30 năm qua?

    Nhưng dù chúng tôi không biết xin lỗi và nhiều khi không buồn xin lỗi, thì tôi tin rằng các em đã tha thứ cho chúng tôi. Thế hệ đàn em luôn quảng đại đối với đàn anh, và sẽ tiếp tục tha thứ. Hy vọng với tấm lòng tha thứ của các em đối với chúng tôi, các em sẽ trở thành những người biết trồng lại những chồi non đầy hy vọng trên những cánh rừng Việt Nam và trong tâm khảm của thế hệ con cháu của các em.

    Tôi chắp tay nguyện cầu cho các em xóa bỏ những bài học dối trá của chúng tôi, để thế hệ ngày mai sẽ là một thế hệ không còn mất mát như các em, mà là một thế hệ biết giá trị của mình, một thế hệ sống hiên ngang, không chấp nhận dối trá và đối xử với nhau trong một bầu không khí của sự thật. Tôi nguyện cầu để đừng ai tiếp tục tưới vào những chồi non hôm nay chất độc của hận thù hầu mai này con em Việt Nam còn có được một rừng ‘người’, những con người sống với nhau đầy lòng trắc ẩn..

    Cho tôi một lần bắt chước em để nói lên lời sám hối: Khi đọc những dòng này, xin em hiểu cho và xem như đây là lời xin lỗi muộn màng của tôi.

    Tác giả: Gs. Trần Duy Nhiên

    .................................................. ..................................................

  8. The Following 3 Users Say Thank You to hocsinh For This Useful Post:

    amquen (19-09-2009), leda (11-02-2010), tancon (23-03-2010)

  9. #6
    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    988
    Thanks
    1,500
    Thanked 2,084 Times in 750 Posts

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi hocsinh Xem bài viết
    Kính Thầy Trần Duy Nhiên.
    Lúc sinh thời Thầy đã dũng cảm nói lên nói lên những sự thật.Em xin phép đăng lại bài viết đầy đủ của Thầy năm xưa.Chúng em chân thành cám ơn Thầy và luôn tin rằng tư tưỡng nhân sinh của Thầy vẫn sống mãi trong lòng các em học sinh BTX-Đà Lạt hôm nay.

    .................................................. ................................................

    LỜI XIN LỖI MUỘN MÀNG

    Em,

    Hôm nay tôi đi vào hồi ức của em về những ngày khó khăn ở Đàlạt cách đây gần 30 năm. Em viết: “…sau cái ngày lịch sử ấy, người ta cho ba của em đi học miễn phí ròng rã hơn 7 năm trời.. nhưng rồi không biết vì sao ông ‘bỏ học’ mà đến bây giờ mẹ em và anh em tụi em cũng không biết ông ở đâu” Thế là mẹ em, với hai bàn tay trắng, phải một mình nuôi nấng 4 đứa con đang lớn lên như thổi. Cũng vì vậy mà “suốt 3 năm ròng rã, gần như Chủ Nhật tuần nào em cũng được ‘dạo chơi’ ở núi Bà. Buổi sáng sớm, em và đám bạn trong xóm rủ nhau đi. Sau khi ‘dạo’ một vòng xem thử cây nào ‘đẹp’ thì cắt khúc chừng 2 thước, đóng đinh 2 đầu rồi kéo về nhà. Em hiểu làm như vậy là có lỗi với dân Dalat mình lắm nhưng ... mỗi chuyến đi ‘chơi’ là bằng hai ngày bôn ba của mẹ nên em cũng nhắm mắt làm liều… Bao nhiêu năm qua rồi, giờ đây khi đọc những dòng này, xin thầy hiểu cho và xem như đây là lời xin lỗi của em.”

    Đọc những lời nói thật như đùa của em mà nước mắt tôi cứ lưng tròng. Một thiếu niên mất cha mà đến giờ này vẫn chưa hiểu nguyên do. Một em mồ côi vì thương mẹ nên chặt một vài cây trên núi để sống qua ngày. Thế mà gần 30 năm sau em không nói lên một lời than trách, nhưng chỉ nói lên lời xin lỗi với người dân Dalat...

    Sáng hôm nay, tôi xót xa đọc một mẫu tin nhỏ trên tờ Tuổi Trẻ:

    “Ngày 8 tháng 10, tỉnh Lâm Đồng đã chính thức đưa ra đề án có tên “Bảo vệ và phát triển lâm nghiệp đến năm 2020” tại một hội nghị của tỉnh ủy. Theo đề án, Lâm Đồng sẽ khai thác theo phương thức chặt trắng 52.000 ha rừng thông tự nhiên, trong đó có 14.966 ha thành thục ( 60 – 70 năm tuổi )”.

    Em có nghe không? Chặt trắng 52.000 ha rừng! Một cách thản nhiên! Và với danh nghĩa là ‘bảo vệ và phát triển lâm nghiệp”!!! Khi nghe em xin lỗi vì một vài cây thông nhỏ mình đã chặt năm xưa, tôi bỗng thấy thế hệ của chúng tôi cần phải xin lỗi các em rất nhiều... Không phải chỉ là chặt trắng 52.000 ha trong số rừng ít ỏi còn lại của Dalat, mà đã chặt trắng bao nhiêu giá trị trong tâm hồn của các em trong suốt bao nhiêu năm ròng.

    Chúng tôi đã làm được gì cho thế hệ các em? Bạn bè chúng tôi, lứa tuổi cha chú của các em, ở hai miền Nam Bắc, đã ngã xuống mấy triệu người... có nơi nói là hai triệu, có nơi nói là ba... Con số sai biệt một triệu mạng người Việt Nam sao không ai tổng kết? Trên thương trường, khi tính toán hàng triệu đô la, chỉ cần sai biệt 100 là ai cũng thấy ngay, nhưng sao sai biệt một triệu mạng người anh em Việt Nam thì chúng tôi lại coi nhẹ đến thế?.. Chúng tôi, những người đang còn sống đây, chúng tôi đã làm được gì cho các em? Và cho những em thiếu niên dưới 20 tuổi ngày hôm nay? Chúng tôi mau quên quá, chúng tôi quên rằng chính nhân danh thế hệ tương lai, nghĩa là các em, mà người Việt phải bắn vào người Việt trong mấy chục năm trời, và hằng triệu người đã nằm xuống từ Bắc chí Nam... Chúng tôi chỉ nhớ tới vinh quang, chúng tôi chỉ nhớ tới hận thù, để rồi dựa trên đó mà trở thành ích kỷ, gian manh, trục lợi, hưởng thụ, ươn hèn và vô tâm.

    Tôi còn nhớ những năm đầu tiên cầm lại viên phấn ở mái trường Xã Hội Chủ Nghĩa, chúng tôi đã học tập rất kỹ để quán triệt rằng mình phải là kỹ sư tâm hồn hầu đào tạo ra ‘con người mới xã hội chủ nghĩa’. Chúng tôi thảo luận với nhau: chính bản thân chúng tôi không phải là con người xã hội chủ nghĩa thì làm sao đào tạo ra được con người mới xã hội chủ nghĩa? Thế nhưng các đảng viên, với những lý luận mà đến bây giờ tôi vẫn chưa hiểu được, đã cho thấy rằng dù không phải là người mới xã hội chủ nghĩa chúng tôi vẫn có khả năng đào tạo các em thành con người xã hội chủ nghĩa.

    Giờ này nhìn lại, tôi tự hỏi vì sao trong 12 năm trời, tôi lại có thể ngoan ngoãn đến thế? Có lẽ bấy giờ tôi là một giáo viên lưu dung, nên răm rắp nghe theo lời giáo huấn mà không cần ai thuyết phục! Vào thời điểm đó, tôi sợ hãi lắm, tôi hèn hạ lắm! Chỉ cần sai một câu so với sách giáo khoa, thì cũng có thể bị xem là ‘thiếu quán triệt’, thậm chí là ‘phản động’. Vì sợ hãi, nên tôi ca ngợi những điều mà người ta kể mình nghe, và nói lại cho các em như là xác tín của chính mình. Nhưng đằng sau những lời đầy nhiệt tình của tôi, là sự ươn hèn và dối trá.

    Tôi dạy cho các em: ‘mình vì mọi người’, mà mỗi tháng rình rập để nhận tiêu chuẩn 300g thịt nhiều nạc hơn người khác, cũng như đối xử bần tiện với đồng nghiệp để giành giựt ba thước vải thô hay một vỏ xe đạp; tôi dạy cho em ‘phải căm ghét kẻ thù’ mà trong lòng thì chỉ muốn dạy yêu thương; và vì những lời dối trá đó, nên dù em không căm thù ai, thì em chỉ tin tưởng ở căm thù hơn là tin tưởng vào tình yêu giữa người và người.

    Những lời tôi nói thuở ấy thì chắc chắn các em đã quên gần hết rồi, nhưng cái ươn hèn và đối trá thể hiện qua cách sống của tôi, giờ đây đã trở thành điều đương nhiên nơi các em. Thay vì đào tạo ‘con người mới xã hội chủ nghĩa’ như tôi rêu rao, giờ đây các em trở nên những con người thoải mái sống trong bầu không khí dối trá của một xã hội vô tâm, và uốn mình theo môi trường một cách ươn hèn để làm sao mình có lợi nhất…

    Tôi đã góp phần tạo ra một thế hệ hoàn toàn vô cảm, vì những từ như ‘tổ quốc, tự do, trách nhiệm, lương tâm, tình người, vì dân, vì nước’… chỉ còn là những sáo ngữ rỗng tuếch. Và đau lòng nhất, ấy là các em không thấy đó là điều mất mát lớn nhất của một con người. Các em cho rằng sự thật và lòng dũng cảm không bao giờ có thật trên đời. Tôi và nhiều đồng nghiệp của mình đã lừa dối các em.

    Thế hệ chúng tôi đọc những lời xin lỗi của em về một khúc cây rừng để đổi lấy chén cơm, chúng tôi biết lấy gì để xin lỗi thế hệ các em vì những tàn phá mà chúng tôi đã gây ra đối với vật chất và tinh thần của các em trong 30 năm qua?

    Nhưng dù chúng tôi không biết xin lỗi và nhiều khi không buồn xin lỗi, thì tôi tin rằng các em đã tha thứ cho chúng tôi. Thế hệ đàn em luôn quảng đại đối với đàn anh, và sẽ tiếp tục tha thứ. Hy vọng với tấm lòng tha thứ của các em đối với chúng tôi, các em sẽ trở thành những người biết trồng lại những chồi non đầy hy vọng trên những cánh rừng Việt Nam và trong tâm khảm của thế hệ con cháu của các em.

    Tôi chắp tay nguyện cầu cho các em xóa bỏ những bài học dối trá của chúng tôi, để thế hệ ngày mai sẽ là một thế hệ không còn mất mát như các em, mà là một thế hệ biết giá trị của mình, một thế hệ sống hiên ngang, không chấp nhận dối trá và đối xử với nhau trong một bầu không khí của sự thật. Tôi nguyện cầu để đừng ai tiếp tục tưới vào những chồi non hôm nay chất độc của hận thù hầu mai này con em Việt Nam còn có được một rừng ‘người’, những con người sống với nhau đầy lòng trắc ẩn..

    Cho tôi một lần bắt chước em để nói lên lời sám hối: Khi đọc những dòng này, xin em hiểu cho và xem như đây là lời xin lỗi muộn màng của tôi.

    Tác giả: Gs. Trần Duy Nhiên

    .................................................. ..................................................
    Cảm ơn thầy Duy Nhiên dù bài viết rất buồn.
    Cảm ơn bạn Hoc Sinh mới đến.


    Bài viết này nhắc tôi nhớ chuyện ngày xưa... Từ nhà tôi đi bộ khoảng vài cây số là vào đến thác Uyên Ương. Thác Uyên Ương hoang sơ ít ai biết , vẫn còn những chú sóc chạy nhảy vô tư. Hai bên sườn đồi là vô số cây dẻ.Mùa Xuân, cứ việc chọn 1 gốc dẻ ưng ý, rồi trải chiếc áo khoác ra, nằm ngửa mặt lên trời nheo mắt với từng tia nắng xuyên qua kẽ lá. Nếu nắng hơi gắt, chỉ cần 1 chiếc mũ lưỡi trai đội lệch về hướng nắng chiếu là an toàn, tha hồ nằm đó mà mơ mộng. Đói bụng, cứ quơ tay ra lượm vài hạt dẻ nhai nhóp nhép. Hạt dẻ rụng đầy trên lớp lá khô,nếu chịu khó lựa hạt nào mới rụng sẽ ngọt hơn và khi cắn vào cảm giác như có 1 giọt sữa.Nằm dưới gốc dẻ đọc sách , lắng nghe những âm thanh lộp độp của hạt dẻ rơi , hòa cùng tiếng nước róc rách, tiếng xào xạc khi bầy sóc rượt đuổi nhau trên thảm lá, chim hót ngay trên đỉnh đầu ,chim đáp lời từ phía xa xa ...không một bản nhạc nào hoàn hảo hơn và quả thật là chỉ muốn dựng một cái chòi "tu" luôn dưới gốc dẻ.
    Rồi đến một ngày...
    Nước có vận nước, đời người có khúc quanh, rừng dẻ cũng vì thế mà vạ lây. Có một dạo sáng ra là cả làng cả xóm ới nhau đi đốn củi. Nào dao, nào rựa, nào dây thừng, cứ thác Uyên Ương mà thẳng tiến!!!! Hì hục cả buổi trời, mỗi nhà cũng chỉ đốn được 1 ,2 cây là cùng, công viêc mới mẻ và lạ lẫm này có mấy ai quen tay.Lôi được khúc củi về đến nhà ai nấy mệt lả, hai bàn tay mọng nước, toàn thân ê ẩm!!!! Nhưng từ từ rồi cũng quen dần, đâu có sức mạnh nào mãnh liệt bằng sức mạnh của sự đấu tranh sinh tồn nhỉ, và để nuôi ta sống, rừng dẻ đã phải hy sinh!!!!
    Lâu rồi không có dịp quay về chốn cũ, thác Uyên Ương ngày ấy giờ ra sao, có phép màu nào cho nó hồi sinh không nhỉ ?

    ( còn tiếp )
    Last edited by amquen; 19-09-2009 at 08:29 PM.

  10. #7
    Ngày tham gia
    Jan 2007
    Bài viết
    271
    Thanks
    379
    Thanked 215 Times in 108 Posts

    Mặc định Đồng cảm





    Xin cảm ơn!

    Những khoảng lặng nhìn lại chính mình.

  11. The Following 3 Users Say Thank You to colico For This Useful Post:

    amquen (20-09-2009), leda (11-02-2010), tocdai (20-09-2009)

  12. #8
    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    988
    Thanks
    1,500
    Thanked 2,084 Times in 750 Posts

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi amquen Xem bài viết
    Cảm ơn thầy Duy Nhiên dù bài viết rất buồn.
    Cảm ơn bạn Hoc Sinh mới đến.


    Bài viết này nhắc tôi nhớ chuyện ngày xưa... Từ nhà tôi đi bộ khoảng vài cây số là vào đến thác Uyên Ương. Thác Uyên Ương hoang sơ ít ai biết , vẫn còn những chú sóc chạy nhảy vô tư. Hai bên sườn đồi là vô số cây dẻ.Mùa Xuân, cứ việc chọn 1 gốc dẻ ưng ý, rồi trải chiếc áo khoác ra, nằm ngửa mặt lên trời nheo mắt với từng tia nắng xuyên qua kẽ lá. Nếu nắng hơi gắt, chỉ cần 1 chiếc mũ lưỡi trai đội lệch về hướng nắng chiếu là an toàn, tha hồ nằm đó mà mơ mộng. Đói bụng, cứ quơ tay ra lượm vài hạt dẻ nhai nhóp nhép. Hạt dẻ rụng đầy trên lớp lá khô,nếu chịu khó lựa hạt nào mới rụng sẽ ngọt hơn và khi cắn vào cảm giác như có 1 giọt sữa.Nằm dưới gốc dẻ đọc sách , lắng nghe những âm thanh lộp độp của hạt dẻ rơi , hòa cùng tiếng nước róc rách, tiếng xào xạc khi bầy sóc rượt đuổi nhau trên thảm lá, chim hót ngay trên đỉnh đầu ,chim đáp lời từ phía xa xa ...không một bản nhạc nào hoàn hảo hơn và quả thật là chỉ muốn dựng một cái chòi "tu" luôn dưới gốc dẻ.
    Rồi đến một ngày...
    Nước có vận nước, đời người có khúc quanh, rừng dẻ cũng vì thế mà vạ lây. Có một dạo sáng ra là cả làng cả xóm ới nhau đi đốn củi. Nào dao, nào rựa, nào dây thừng, cứ thác Uyên Ương mà thẳng tiến!!!! Hì hục cả buổi trời, mỗi nhà cũng chỉ đốn được 1 ,2 cây là cùng, công viêc mới mẻ và lạ lẫm này có mấy ai quen tay.Lôi được khúc củi về đến nhà ai nấy mệt lả, hai bàn tay mọng nước, toàn thân ê ẩm!!!! Nhưng từ từ rồi cũng quen dần, đâu có sức mạnh nào mãnh liệt bằng sức mạnh của sự đấu tranh sinh tồn nhỉ, và để nuôi ta sống, rừng dẻ đã phải hy sinh!!!!
    Lâu rồi không có dịp quay về chốn cũ, thác Uyên Ương ngày ấy giờ ra sao, có phép màu nào cho nó hồi sinh không nhỉ ?

    ( còn tiếp )
    Hôm nay vô tình đọc được nỗi lòng của thầy Duy Nhiên qua các giai đoạn trồng cây, trồng người , thật khó nghĩ ! Trong đúng có sai, trong sai có đúng, vấn đề là ở chỗ chúng ta còn được bao nhiêu tấm lòng biết băn khoăn.Chợt nhớ đến những bài Học thuộc lòng ngày xưa được học, nó như những hành trang theo tôi suốt cuộc đời, dù đã mấy mươi năm trôi qua, bài học ấy chẳng những không phai mờ mà ngày càng thêm nguyên vẹn trong tôi. Xin gửi tặng MTX, và để chúng ta cùng ngẫm lại xem ngày xưa trẻ con được giáo dục như thế nào.

    Quê em

    Khi khôn lớn rộng đường ra hải ngoại
    Nếu có người muốn biết rõ quê em
    Mở bản đồ em chỉ rõ người xem
    Đây nước Việt bốn ngàn năm yêu quý
    Quê em có núi rừng nung chính khí
    Ngọn Hoàng Liên chót vót đội trời xanh
    Dãy trường sơn như một bức liên thành
    Chân trải rộng miền cao nguyên màu mỡ
    Quê em có ba cánh đồng vạn thuở
    Vẫn còn xanh thắm thiết Bắc Nam Trung
    Dâng lúa ngô nuôi nòi giống oai hùng
    Mỗi trang sử ghi một lần thắng lợi
    Quê em có ba dòng sông chờ đợi
    Hòa vui trong lòng biển mẹ bao la
    Bùn Cửu Long Giang, đất đỏ Nhị Hà
    Pha trộn nước dòng sông Hương trong suốt
    Quê em đấy dáng hình gầy guộc
    Nhưng biết bao cảnh trí hữu tình
    Để ai qua là cũng thấy lòng mình
    Quyến luyến mãi và hẹn ngày trở lại.

    Last edited by amquen; 20-09-2009 at 08:48 AM.

  13. The Following 2 Users Say Thank You to amquen For This Useful Post:

    CatVu (20-09-2009), tocdai (20-09-2009)

  14. #9
    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    127
    Thanks
    36
    Thanked 80 Times in 44 Posts

    Mặc định

    Cũng xin cho luvluvluv góp vài dòng tâm sự tình cảm của mình về Đà Lạt, tâm sự của một người con Sài Gòn.

    Đà Lạt trong luvluvluv là một ký ức xa mờ từ hơn 20 năm trước, một ký ức của tuổi thơ trong tay bố mẹ, đi du lịch cùng với cơ quan lên Đà Lạt. Ngày đó thằng Luv bé lắm chỉ hơn 9 tuổi thôi, được đi xa nó háo hức lắm chứ vả lại đây cũng là lần đầu nó lên Đà Lạt mà. Nó đâu ngờ nơi nó đến lại đẹp như thế, những con phố nhỏ nằm trong những thung lũng nhỏ san sát nhau, những ngôi biệt thự kiểu tây sang trọng cổ kính ẩn hiện sau đồi thông, những ngôi chùa tĩnh mịch, những ghềnh thác chảy suốt đêm ngày kể chuyện cùng ngàn thông, cái rét căm căm làm má nó ửng hồng......
    Ấy vậy mà phải hơn 20 năm sau nó mới có dịp lên thăm Đà Lạt, nó đi với cả niềm say mê, cả với cái tình cảm, cả cái nhận thức của một kẻ vừa mới mở mắt nhìn đời, háo hức và mới biết yêu quê hương đất nước.....Nhưng Đà Lạt đã không còn như xưa, với sự phát triển ồ ạt, Đà Lạt năng động hơn, hiện đại hơn, giàu hơn....kém lãng mạn hơn, ít lạnh hơn, ít thông hơn.....Ôi còn đâu những kỷ niệm ngày xưa cũ, còn đâu, còn đâu?? Dẫu biết cái gì cũng phải đổi thay nhưng đâu cần phải quay mặt hẳn với quá khứ chứ!!?? Ơi các vị ăn trên ngồi trước ơi!!

  15. The Following User Says Thank You to luvluvluv For This Useful Post:

    leda (11-02-2010)

  16. #10
    Ngày tham gia
    Dec 2006
    Đang ở
    SonGai
    Bài viết
    180
    Thanks
    6
    Thanked 15 Times in 12 Posts

    Mặc định

    Đôi lúc nghĩ cũng buồn cho Đà Lạt lắm.
    Không biết bây giờ Đà Lạt có còn là thành phố hoa nữa hay không vì thực tế là đường phố ở các thành phố khác như Nha Trang, Sài Gon... đều nhiều hoa hơn Đà Lạt. Đi ngoài đường ở DL có cảm giác nóng hơn các thành phố xứ nóng khác do mình có cảm giác chói mắt, cây có bóng mát quá ít, còn hoa thì không thấy đâu...
    Tới công ăn việc làm, số các bạn trẻ học xong phổ thông thì đều thích học đại học ở SG và khi học xong hỏi có thích về lại DL làm việc không thì đa phần đều nhận 1 câu trả lời là không. Bản thân Rome và các bạn Rome cũng vậy, ai cũng đều nhận ra DL không có gì để làm.
    Và thêm 1 kỷ niệm buồn nữa là hồi tết vừa rồi Rome có hân hạnh làm 1 số việc cho UBND và Thành Uỷ DL, mình rất nhiệt tình làm việc để hoàn tất trước tết nguyên đán mặc dù mình nhận đơn hàng rất cận tết và mình nhận sự đáp trả được bằng việc tới nữa năm (tháng 7) mới... nhận được tiền.
    Buồn thật....

  17. The Following User Says Thank You to romedalat For This Useful Post:

    leda (11-02-2010)

+ Trả lời Chủ đề

Tán Gẫu  [Archives]

Vider le champ input
En cours de chargement ...

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình