Gót Thu
Em có nghe không bước thu về
Dạo rất khẽ ngang qua từng phiến lá
Con đường nhỏ nhuộm sắc vàng như đã
Hẹn với mùa thay áo buổi thu sang
Có cô bé nhà bên dạo trên những phím đàn
“Hà Nội mùa thu” áo vàng phai từ độ
Mùa thổi nghiêng len qua từng góc phố
Cho áo ai khoác hờ, làm duyên cùng mùa thu
Em nép sau khung cửa mỗi buổi chiều mơ
Gọi mùa đến trong vần thơ bỏ ngỏ
Khúc thụy du thì thầm như hơi thở
Thu đã về nơi này, em nghe không?
Có những điều suốt đời không chịu nói
Nên hôm nay hạnh phúc bỏ đi rồi
Có những điều ngại ngùng không chịu nói
Đến hôm nay có nói cũng muộn rồi