+ Trả lời Chủ đề
Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 1 2
Kết quả 11 đến 18 của 18

Chủ đề: bong bóng.........bay

  1. #11
    Ngày tham gia
    Jan 2010
    Bài viết
    20
    Thanks
    18
    Thanked 28 Times in 10 Posts

    Smile

    Cám ơn Amquen ,Quydalat , Rongreu ghé qua !

  2. #12
    Ngày tham gia
    Jan 2010
    Bài viết
    20
    Thanks
    18
    Thanked 28 Times in 10 Posts

    Mặc định ngày xưa ơi !

    - Ê, tụi mày ơi! Lại đây xem tao nhặt được cái này nè!

    Tiếng Nguyệt Quế la oai oái khi nó lia chơi trong hộc bàn chỗ của Đ.

    - Gì đó! Gì đó!

    - Có "kí rì" quan trọng hôn mà la dữ vậy?

    - Nhanh lên đi! Bảo đảm hấp dẫn "bá cháy" luôn.

    Lập tức mấy cái chổi bị vứt xuống đất. Ba cái đầu chụm lại trên một tờ giấy tập học trò gấp làm tám.

    Nguyệt Quế vừa cười hí hí vừa mở tờ giấy chiến lợi phẩm bày ra trước mặt V.A và H. Trầm. Nó làm ra vẻ bí mật. Mắt nó láo liên hướng về cửa lớp. Dầu trời còn sớm, nó vẫn lo... bị con mắt của kẻ thứ tư phát hiện. Bởi vì hôm nay tổ trực nhật thứ tư của Nguyệt Quế đã tình cờ khám phá ra một "bức thư tình mùa đông" của một "chàng bí mật" gởi cho nàng D.


    Nó liếc về cửa lớp ra lệnh:
    - Ê, tới cửa sổ đọc cho sáng. Nhớ coi chừng con nhỏ Đ tới!

    H. Trầm láu lỉnh:

    - Được rồi! Để tao canh me nó cho!

    - Có gì đâu! Nó vô thì đọc cho nó nghe luôn! - V.A nhẹ nhàng hơn.

    - Đọc lẹ đi để tụi nó vô là "bể"!...

    Sáu con mắt lại "thò" vô tờ giấy, chợt H. Trầm la lớn:

    - Ê, thơm quá tụi bây ơi! "Tướng" này chơi ướp nước hoa vào bức thư tình của hắn để "hớp hồn" người đẹp đấy! Khà, khà! - Nó khịt mũi hít hà.

    - Thơm thúi gì kệ người ta! Mày sao... "lu sơ bu" quá! - Nguyệt Quế nóng nảy.
    Sáu con mắt tò mò lại "chõ" vào tờ giấy, hồi hộp như ăn vụng sợ bị bắt quả tang! Cả ba đều nín thở theo dõi những dòng chữ nắn nót:


    "Thục Đoan thân mến,
    Phải nói rằng mình rất vui khi viết cho Đoan mấy chữ này. Nó chứng tỏ lòng mến mộ của mình với "chủ nhân" của những bài luận văn "quá đã" mà thầy vẫn thường đọc cho cả lớp nghe...
    Mấy năm nay mình thấy mến Đoan chút chút qua tính tình nhu mì và vẻ dịu dàng của bạn. Nhưng mình đành "ngậm tăm" vì quanh bạn có nhiều "nữ vệ sĩ" đắc lực quá nên mớ tình cảm mới nảy sinh đó đành chỉ là... phù vân thôi Đoan ạ!

    Bây giờ mình lại viết cho Đoan những dòng này vì mình thấy tình cảm của mình đối với Đoan bấy lâu nay cũng vẫn vậy. Nó không chết đi mà nó vẫn tiềm tàng ngày một... nặng sâu.

    Nếu Đoan từ chối, chắc chắn mình sẽ không bao giờ thi nổi. Vì trái tim của mình lúc này nó cũng thường xuyên "bị lên máu" mỗi khi Đoan vô tư, hời hợt với mình...

    Mình không xưng tên nhưng hy vọng Đoan biết mình là ai khi đọc kỹ những dòng trên đây. Nếu viết cho mình, Đoan cứ để ngay chóc chỗ Đoan nhận thư này là mình sẽ nhận được.

    Thôi mình stop. Nhớ giữ "bí mật quân sự" trước các "nữ vệ sĩ" của Đoan...
    Thân ái,
    T.D.T.T."



    - Ý cha mẹ ơi! Thuở đời viết thư tỏ tình mà ký tên tắt, ai mà mò ra tên ông tác giả!

    - Dễ ẹt! Cứ dò hết mấy tên ông có mẫu tự T.Đ.T.T là biết chứ gì!

    Nguyệt Quế lõ mắt:
    - Í, sao lại là "T.Đ.T.T" hả mày? Rủi "T.Đ.T.T" là Thục Đoan rồi sao?

    - Đồ khùng! Không lẽ nó đi gởi thư tỏ tình cho nó hả?

    Nguyệt Quế chớp mắt:
    - Ừa hé! Tao quên!

    Và nó lại cắn môi:
    - Vậy chứ "TĐ" là ai cà?

    H. Trầm xòe tay:
    - Lớp mình có ba "ông thần" tên có mẫu tự "T.Đ.T.T", Trung tín nè, Trang thanh nè, Thế Tuấn nè! Rồi đó! Đâu tụi mày thử nghĩ xem ai là tác giả bức thư này?

    - Bố tao cũng không biết nổi!

    - Vậy phải điều tra cấp tốc chứ sao?

    - Điều tra bằng cách nào?

    - Khó gì! Ăn cắp của mỗi ông một quyển tập để đọ chữ với lá thư chứ sao!

    - Hà hà sáng trí! Sáng trí! Đáng thưởng cho một cái "kí"!

    - Đừng tào lao nữa! Đứa nào lãnh nhiệm vụ "ăn cắp" tập của ba thằng "TĐ"?
    H. Trầm cười khoe hàm răng trắng nõn:

    - "TĐ.TT" hay là "Pê Đê"?

    - Bậy bạ! "TĐ.TT" mày! "Pê Đê" ở đâu đây? - Nguyệt Quế trề môi.

    V.A nháy mắt:

    - Ê, có vài đứa vô lớp rồi đó! Quét lớp lẹ lên! Giờ chơi bàn tiếp!

    - Để giờ chơi nó... nguội!

    - Đúng đó, giờ chơi mình sẽ "hành động", thử tài làm "thám tử" đa... đa...

    V.A lại nhướng mắt thì thào:

    - Ê, bớt con khỉ đi! Giờ chơi đứa nào lãnh nhiệm vụ "đạo chích"?

    - Mày chứ ai?

    - Xạo đi! Tao không được. - V.A giậm chân bịch bịch. - Tao... kém lắm!

    - Vậy chứ ai vô đây? Hỏng lẽ tao? -Hương Trầm lý sự.

    V.A che một bàn tay lên miệng. Cái lúm đồng tiền vô tư lại lũm sâu vào má khi cô nàng cười nói và con mắt lúng liếng của nó lại hướng về Nguyệt Quế:

    - Hỏng phải tao, cũng hỏng phải mày. Vậy thì "chị" Nguyệt Quế chứ ai!

    Nguyệt Quế trợn mắt:

    - Tụi mày khôn bỏ xừ! Cái gì nặng nề "khó nhai" nhất thì để dành cho tao!

    V.A vuốt nó:
    - Ậy! Trong ba đứa, mày "khéo tay" nhất lại thông minh linh lợi thần sầu nên tụi tao đề cử mày là phải rồi.

    - Tao cóc ngán đứa nào! Nhưng tụi bay phải hỗ trợ tao, canh tụi nó cho kỹ kỹ kẻo mang tiếng tao ăn cắp... tập.

    - Ậy! Chuyện đó mày khỏi lo. Cứ yên tâm hành động, có tụi tao yểm trợ phía sau.

    H. Trầm đi dẹp chổi chợt nó quay ngoắt lại chỗ V.A và Nguyệt Quế đang lúi húi trải khăn bàn và dọn bình hoa.

    - Quên nữa! Có báo cho con Đ biết không?

    V.A quyết định thật nhanh. Nó nháy mắt cười ruồi:
    - Để tao "thủ" chuyện đó cho! Mày cứ lo canh me cho con Nguyệt Quế "làm ăn" ngon lành một chút!

    Chợt reng, reng, reng... trống báo mười lăm phút đầu giờ vang dội.






    (tiếp...)
    Last edited by mi_nhon; 09-02-2010 at 08:19 PM.

  3. The Following 4 Users Say Thank You to mi_nhon For This Useful Post:

    amquen (10-02-2010), leda (11-02-2010), quydalat (10-02-2010), rongreu (09-02-2010)

  4. #13
    Ngày tham gia
    Dec 2009
    Bài viết
    15
    Thanks
    32
    Thanked 18 Times in 11 Posts

    Mặc định

    câu chuyện của những người bạn, M. Chi viết sống động lắm, cố gắng phát huy nhé!

  5. The Following 2 Users Say Thank You to cestmoi981 For This Useful Post:

    mi_nhon (18-02-2010), rongreu (11-02-2010)

  6. #14
    Ngày tham gia
    Feb 2010
    Bài viết
    5
    Thanks
    887
    Thanked 4 Times in 2 Posts

    Mặc định

    bong bóng bay thật cao

  7. The Following 2 Users Say Thank You to leda For This Useful Post:

    mi_nhon (18-02-2010), rongreu (11-02-2010)

  8. #15
    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    1,417
    Thanks
    1,814
    Thanked 2,382 Times in 942 Posts

    Mặc định Mừng xuân



    Bóng trong bóng




    Xuân bên thềm

  9. The Following 2 Users Say Thank You to rongreu For This Useful Post:

    dễ thương (14-02-2010), mi_nhon (18-02-2010)

  10. #16
    Ngày tham gia
    Jan 2010
    Bài viết
    20
    Thanks
    18
    Thanked 28 Times in 10 Posts

    Talking Happy new year!

    Wishing you 1 year of happiness, 12 months of fun, 52 weeks of gladness, 365 days of success, 8760 hours of good health and 525600 minutes of good luck, HAPPY NEW YEAR! !

  11. #17
    Ngày tham gia
    Jan 2010
    Bài viết
    20
    Thanks
    18
    Thanked 28 Times in 10 Posts

    Post ngày xưa ơi !

    ........................

  12. #18
    Ngày tham gia
    Jan 2010
    Bài viết
    20
    Thanks
    18
    Thanked 28 Times in 10 Posts

    Post ngày xưa ơi !

    .


    Lớp học đã sạch sẽ gọn đẹp. Bàn giáo viên sáng rực với bình hoa cúc màu vàng nắng thật dễ thương.

    Một ngọn gió lạnh từ cửa thổi thốc vào làm V. A rùng mình dù nó mặc chiếc áo len xanh dày cộm. V. A xóa bảng cho thật sạch rồi đứng trên bục nhìn xuống lớp. Bạn bè đã vào đông đủ. Nhỏ Đ hôm nay mặc áo ấm xanh thẩm. Phần đông con gái đều mặc áo len đi học mùa đông. Ai cũng co ro trong rét mướt trông thật dễ thương.

    V. A nhìn về phía dãy bàn hướng ngoài cửa lớp của các bạn trai. Mấy "ông tướng" không ai mặc áo ấm cả trừ một vài anh chàng họ "điệu" khoác áo gió để làm duyên, làm mất hết cái chí khí nam nhi của các đấng "trượng phu tòng"!

    V. A khẽ liếc về hướng Th. Tuấn. Anh chàng này học tương đối giỏi đều các môn. Anh ta lại đẹp trai, con nhà giàu. Th. Tuấn thường ít nói, ít kết bạn với nhiều người. Anh ta đang hí hoáy ghi ghi chép chép gì trên giấy.

    - Không lẽ anh chàng này! V. A nghĩ ngợi.

    Giữa bàn hai, Trí đang ngồm ngoàm nhai một ổ bánh mì bự tướng. Anh chàng này thì học bình thường thôi, không có gì đáng nói. Cô thông minh loại bỏ khả năng Trí là tác giả của bức thư.

    Người cuối cùng, tên có mẫu tự "TĐTT" là Tuấn Đăng. Ông này có giọng "tê no" ồm ồm như loa bể, dễ làm khiếp vía mấy "nàng" hay mơ mộng. Nhỏ Thục Đoan sợ ông này nhất bởi ông hay bất ngờ hét lên một cái khi ông phát biểu, làm cho nó muốn rụng tim! Ông này giỏi toán, khá văn. Không có lý ông "bái" con Đoan làm "sư mẫu" và đem lòng "yêu thương" cô nàng qua mấy bài văn thầy đọc cho cả lớp nghe?!

    V. A cắn môi suy nghĩ, thói quen cố hữu của cô nàng mỗi khi suy nghĩ thật sâu một điều gì. Nhớ tới nội dung bức thư tỏ tình có chỗ lâm ly, ướt át như đường lên "đỉnh phù vân", V. A quên mình đang đứng trước lớp, bật cười khúc khích.

    Mấy ông "thiên bồng nguyên soái" bị đọa xuống trần thấy "Tiên Nga" cười đẹp quá, dễ thương quá bèn ngẩn ngơ hết mấy giây. Nếu không bị giọng ồ ồ của Tuấn Đăng "đánh thức" dám bị "liệt dây dòm" hết ráo.

    - V.A ơi! Sáng lạnh muốn tê người, có gì vui mà cười... xinh thế!

    Đám con gái quay ngoắt lại nhìn Tuấn Đăng như nhìn sao chổi "Halley" xuất hiện giữa ban ngày. Đám con trai thì đồng loạt ré lên bày tỏ một sự ngạc nhiên cực độ. Bởi chúng yên trí "ông tên no" đang "thả dê" V.A của chúng.

    - Úy, cha mẹ ơi! "Tê no" hôm nay dám khen V.A mình "xinh" giữa ban ngày ban mặt nghe! Quý vị thấy sao quý vị?

    - Tiến bộ quá chớ sao! Đề nghị hoan hô "trai anh hùng" với "gái thuyền quyên" một phát!

    Bên con trai lại rộ lên "hoan hô!". Q "quậy" và Tín "điệu" phóng lên bàn trên xúm lại vò tóc của Đăng "tê no" làm nó bù xù như cái tổ quạ.

    V.A không ngờ mới sáng đã bị sao "xúi quẩy" chiếu mệnh. Đầu tiên mặt cô nàng thoáng ửng hồng như được phết lên một lớp phấn hồng thật đẹp. Nhưng chỉ ít phút sau, V.A đã lấy lại được phong độ cứng cỏi vốn có của cô.
    Đợi cho cả lớp nhất là bên con trai bớt "loạn", V.A thong thả bước lên bục:

    - Giải lao như thế đủ chưa các bạn? Gần hết mười lăm phút đầu giờ rồi!
    Chúng ta nên nhớ rằng ai cũng có quyền được đùa vui. Nhưng đùa như thế nào để người khác không thấy... ngại, và nhất là các bạn đừng nên quên để dành tiếng cười lành mạnh thoải mái của chúng ta lúc nghe tin... chúng ta vào đại học.

    Lần này thì con trai quê quá, há hốc miệng ra nhìn cô V.A duyên dáng thông minh đang "lên lớp" chúng hết sức... ngọt ngào, mà chúng không có một lời nào "đốp" lại.

    Con gái thì kín đáo hơn. Chúng ý nhị trao cho nhau những nụ cười khoái chí. Trong bụng các nữ nhi đang khoái tỉ tê vì bọn mày râu đã bị V.A tuyệt vời của chúng quật cho một cú nốc ao... chí mạng!

    Mười lăm phút phù du trôi qua thật nhanh.

    Nhưng hôm nay, Đ cảm thấy bộ ba V.A, Nguyệt Quế, H. Trầm có gì làm sao ấy!

    Mức độ tập trung của Đ gần như bị hạn chế bởi H. Trầm, Nguyệt Quế cứ thỉnh thoảng ngó ngoái qua dãy bàn nam như để tìm ai hoặc dò xét một việc gì mà Đ không thể nào hiểu nỗi!

    Bình thường ba con nhỏ này học rất chăm. Nguyên cớ gì hôm nay chúng bỗng trở chứng ngó ngoáy ngọ ngoạy liên tục? Đ tức tối nghĩ bụng, giờ chơi sẽ hỏi bọn nó cho ra lẽ!

    Bỗng từ bàn trên, Nguyệt Quế "bắn" xuống cho Đ một tờ giấy nhỏ vo tròn xếp lại như một viên bi. Đ luống cuống ngó xuống chân. Viên bi lọt tuốt vào trong giày của nhỏ Hạnh "x". Đ liếc cẩn thận rồi thò chân "khèo" chiếc giày của Hạnh lại gần rồi bất ngờ thò đầu xuống ngăn bàn móc viên bi thật khéo.

    Vẫn liếc chừng , Đ mở ra viên bi chết tiệt thật nhanh. Thì ra đó là một "tối hậu thư" của nàng Nguyệt Quế.

    "Ê Đoan,

    Giờ chơi tụi tao sẽ báo cho mày hay một tin "khốc liệt" cỡ cơn bão Lin-Đa số 5 hồi "nẵm", bảo đảm hấp dẫn như chuyện ma cà rồng, mắc tức cười cỡ chuyện vua Khang Hy vi hành, lâm ly mùi mẫn cỡ chuyện tình trên chuyến tàu Titanic...híc...híc...

    Bởi vậy khi nghe chuông "reng" một tiếng, mày làm ơn phóng theo con V.A xuống gốc lieu già dưới sân trường đợi bọn tao ở đó...
    Trong khi chờ đợi, con V.A sẽ cho mày biết chuyện gì...

    Nhớ mau chân, không được trễ nải! (Thời giờ là vàng 9999 SJC).

    Còn bây giờ, tiếp tục bình thản theo chân cô Vĩnh... "Tây Tiến". Đừng có "quánh lô tô" trong bụng, cổ biết được thì bể mánh hết!

    NQ".



    ....Nhưng Đ không còn bình tĩnh để nghe Cô giảng nữa. Bức "tối hậu thư" của Nguyệt Quế đã làm Đ bị phân tâm.

    Loáng thoáng bên tai Đoan lời Cô như hơi gió tiếng mất, tiếng còn...

    "Tây tiến người đi không hẹn ước
    Đường lên thăm thẳm một chia phôi
    Ai lên Tây tiến mùa xuân ấy"...

    Reng!reng!reng... chưa dứt một hồi chuông, V.A đã bay lại cặp cổ Đ phóng tuốt ra gốc liễu già.


    (tiếp)




    Last edited by mi_nhon; 02-03-2010 at 10:58 AM.

  13. The Following User Says Thank You to mi_nhon For This Useful Post:

    rongreu (02-03-2010)

+ Trả lời Chủ đề
Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 1 2

Tán Gẫu  [Archives]

Vider le champ input
En cours de chargement ...

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình